Người dùng ẩn danh
Mùi hương này từng khiến mình đứng hình ngay giữa Paris nhiều năm về trước. Sau khi dùng thử mẫu thử vài ngày, mình mê nó đến mức phải gọi điện cho một cửa hàng tận bên kia thành phố để nhờ họ giữ lại chai cuối cùng (không hiểu sao lúc đó mình lại lôi được vốn tiếng Pháp từ hồi đại học ra dùng), nhưng rồi lại nhận được tin là chai đó đã bán hết ở cửa hàng nơi mình tìm thấy nó mất rồi. Hồi đó, đây là một sự thay đổi lớn đối với mình vì trước đây mình gần như chỉ xịt các dòng hoa trắng. Sự sang trọng của nó khiến mình cảm thấy vừa quyến rũ, vừa trưởng thành. Mình từng ngừng dùng Halfeti vì da mình phản ứng với mùi gỗ oud, và mình bắt đầu ngửi thấy một mùi gì đó khá giống nhựa, kiểu tổng hợp và rất khó chịu ở nốt hương cuối. Điều đó làm mình mất cảm tình hoàn toàn với mùi hương này, thực sự rất buồn. Mình chẳng có gì để bổ sung thêm cho những lời khen có cánh ngoài kia cả; mình vẫn luôn trân trọng ký ức về mùi hương này. Cứ mỗi lần xịt lên người là ít nhất cũng phải nhận được một lời khen, và sau một thập kỷ, mình đang rất muốn tìm lại nó. Vừa rồi, sau khi dùng hết một chai tinh dầu attar, mình lại bồi hồi nhớ về mùa đông năm ấy khi còn dùng Halfeti. Có lẽ lần tới mình sẽ chỉ xịt lên quần áo thôi. Mùi này mà kết hợp với áo len hay áo khoác da thì đúng là cực kỳ hợp.