Tui thực sự rất muốn thích em này vì tui mê cái thiết kế, mô tả mùi hương, các nốt hương lẻ, rồi cả câu chuyện của nhà làm nước hoa nữa. Thế nên khi có được chai test, tui đã cực kỳ hào hứng muốn xem mùi này thực tế thế nào sau bao nhiêu review khen nức nở trước đó. Lúc đầu thì hứa hẹn lắm, một bó hoa trắng (kiểu hoa rừng) cực kỳ đậm đà ngay lúc mở đầu, rất nhiều hoa trắng ngọt ngào, có thêm chút tông xanh nhẹ để làm nền. Cái mùi hoa đó quyến rũ cực kỳ, cảm giác như một hồ nước dưới ánh trăng giữa rừng già, không khí ẩm ướt và những đóa hoa trắng muốt bao quanh mặt hồ. Tuyệt vời luôn.
Nhưng sau nửa tiếng, tui bắt đầu thấy hơi nghi ngờ vì vẫn mòn mỏi đợi mấy nốt hương được hứa hẹn trong mô tả, nhất là hoa dành dành, đào với mật ong. Vậy mà sau thời gian đó, thứ duy nhất tui thấy là mùi hoa huệ cực kỳ nồng, gần như là quá mức chịu đựng đối với tui, còn đào hay mật ong thì chẳng thấy đâu cả.
Và rồi cú lừa lớn nhất cũng đến: thay vì những nốt hương như mong đợi, thì sau khoảng một tiếng, cái mùi hoa huệ siêu nồng đó vẫn còn đó, nhưng thay vì đào và mật ong, tui lại ngửi thấy một cái mùi cực kỳ khó chịu và gây ám ảnh – mùi nhựa đường mới trải! Uầy, đó là một trong số ít những mùi mà tui cực kỳ ghét luôn ấy. Đáng buồn là cái nốt nhựa đường đó cứ bám dai dẳng suốt thời gian tui test, ít nhất là 7 tiếng đồng hồ. Cuối cùng, nó chỉ là một sự kết hợp khá nhạt nhẽo giữa hoa huệ nồng nặc và nhựa đường. Tui đã rất muốn thích em này rồi, nhưng mà có cái nốt nhựa đường đó thì... chịu chết, không đời nào.