Một mùi hương thật sự thú vị, và mối quan hệ của mình với nó cũng kỳ lạ không kém. Đây có lẽ là chai nước hoa mình mong chờ nhất từ nhà PdM. Và đúng là nó không làm mình thất vọng khi mang lại một trải nghiệm đầy cảm xúc, cứ như đang đi tàu lượn siêu tốc vậy.
Ngay từ những shot xịt đầu tiên, mình đã mê mẩn sự nguyên bản của nó. Nó cực kỳ lôi cuốn và độc nhất. Trong đầu mình hiện lên hình ảnh một khu rừng tối tăm, ẩm ướt, đầy bí ẩn với bầu trời nhuộm sắc đỏ lúc hoàng hôn.
Thế nhưng, khi mùi hương bắt đầu giãn ra và lắng xuống, mình lại thấy có gì đó không ổn. Kiểu như một quả ớt chuông bị hỏng ấy. Có một nốt hương đất ẩm hoặc mùi thực vật nào đó không hợp với mình. Bạn gái mình cũng cảm thấy vậy, dù có thể là do mình đã gây ảnh hưởng lên cô ấy. Cái mùi nồng nặc đó giống như một cú đấm vào bụng, gây buồn nôn hơn là quyến rũ. Thật sự hơi buồn vì lúc đầu nó khác biệt đến thế.
Về thiết kế thì chai này đẹp xuất sắc, chắc chắn nằm trong top 3 thiết kế xịn nhất nhà PdM rồi. Nhưng đây mới là đoạn thú vị này... Suốt những ngày đầu, mình cứ thấy khó chịu vì không thể hiểu nổi nó. Nó cứ có gì đó "sai sai" nhưng mình vẫn cứ muốn hít hà cổ tay mình. Cái chai cứ như đang vẫy gọi mình từ khu rừng ẩm ướt xa xăm ấy.
Sau hai ngày dùng thử, và thật lòng mà nói... em này đỉnh thực sự. Nó có sức hút thôi miên mà mình chưa từng thấy trước đây. Vừa bí ẩn, mọng nước, vừa khô, vừa tối, vừa ấm áp lại vừa mát lạnh cùng một lúc. Một mùi hương đất nguyên bản, đầy sự táo bạo. Mùi này mà diện cùng một chiếc blazer đỏ thẫm với sơ mi đen, hoặc áo khoác da, tông màu tối, đi kèm với một đôi boots bụi bặm thì đúng bài. Đừng có mặc mấy bộ đồ màu sáng hay kiểu luộm thuộm là hỏng hết.
Thật lòng nhé... nó giống như mùi của một Ma cà rồng vậy. Hoặc kiểu Hannibal Lecter ấy. Hay một người nào đó toát ra vẻ nguy hiểm nhưng đầy mưu mô. Kiểu như họ có một năng lực cực mạnh, dù không phải kiểu muốn ăn thịt hay hút máu bạn đâu (haha).
Mình mới tìm hiểu thì biết theo thần thoại Ấn Độ, Kalan được coi là vị thần chết, người nắm giữ định mệnh của chúng ta. Nó thực sự mang mùi của đất, của sự sắc sảo và tất cả những gì thuộc về thiên nhiên. Đẹp đẽ nhưng đầy nguy hiểm. Rất khó hiểu. Nó lôi cuốn một cách kỳ quái. Bạn không thể ngừng ngửi nó, dù đôi lúc vẫn thấy hơi "dội" một chút. Giống như kiểu bạn gặp một người ngoài đời trông có vẻ không thu hút hoặc hơi kỳ quặc, nhưng bạn lại chỉ muốn lao vào họ một cách bản năng nhất vậy.
Một mùi hương thực sự "xoắn não". Và mình nghĩ là mình yêu nó mất rồi. Mình nghĩ ai cũng nên có 1-2 chai nước hoa trong bộ sưu tập mà bản thân không thể lý giải nổi. Kiểu mùi hương thô mộc, khác biệt và đầy tính thử nghiệm ấy. Và giờ, em này chính là của mình.