Khang Lộc Gia Hồ
Mình đã thử em này (trên giấy) gần 3 lần rồi và suýt chút nữa là bỏ cuộc luôn. Lần nào cũng thấy nó cứ mờ nhạt, kiểu như chẳng có mùi gì ấy, mình loay hoay mãi mới tìm thấy chút hương trên giấy thử. Thật sự mình không tin nổi, vì ambrette, diên vĩ với hoa hồng đều là những nốt hương yêu thích của mình, mà cái brand này thì đúng kiểu "chân ái", là thương hiệu mà mình sẽ mang theo nếu phải ra đảo hoang luôn ấy. Thế rồi khi nhiệt độ tăng lên khoảng 10 độ (lúc đó đang là mùa đông ở Canada), mình đã quyết tâm thử lại một lần nữa, nhưng lần này là xịt lên da nhé. Và bùm, nó đây rồi! Một mùi hương xanh mướt, kiểu gỗ, chua thanh, lấp lánh và có chút cảm giác bột bột. Lần này thì em nó tỏa hương rõ rệt, bay thẳng lên mũi mình luôn. Cảm giác thiết kế mùi hương này vừa cổ điển về tỉ lệ, nhưng lại vừa hiện đại, kiểu như một dạng "anti-perfume" thời đại mới vậy. Có táo xanh, lê, xạ hương, cảm giác như hơi nước, vải linen, và sự nhẹ nhàng. Một chút quả mọng đỏ lạnh giá, như cành cây trong gió, có cả nốt bánh mì và cả mùi kim loại nữa. 10/10, đúng là một kiệt tác. Cập nhật chút là: Mình mê em này đến mức chẳng cần quan tâm liệu nó có nằm trong số những chai nước hoa ít dùng hay không, nhưng thực tế là mình đang dùng em này cực kỳ thường xuyên. Rất dễ dùng vì mình thấy nó không thiên về hướng hoa cỏ cho lắm, mà thiên về kiểu xạ hương xanh, tươi mát và chua thanh hơn. Phong cách của em nó khá là khiêm tốn, cực hợp cho những lúc mình không muốn gây quá nhiều sự chú ý với người xung quanh, nhưng mùi vẫn bám lâu và đủ để mình cảm nhận được. Chắc chắn mình sẽ mua thêm vài chai nữa để dự trữ, chỉ mong là em nó sẽ là mùi hương cố định trong bộ sưu tập của PdE thôi.