Duy Kiều
Bergamask thực sự khiến mình dần bị "nghiện". Lúc đầu mình chẳng ấn tượng gì đâu, cái mùi mở đầu cứ như kiểu nước tẩy rửa công nghiệp mùi cam chanh ấy. Nhưng mà cái sự sắc lẹm của cam chanh đó lại gây nghiện một cách kỳ lạ; không hẳn là dễ chịu, nhưng cứ làm mình thấy tò mò mãi. Mấy tháng qua mình mới nhận ra cái "phép màu" thực sự nằm ở nốt hương cuối. Mùi cam chanh cứ vương vấn suốt từ đầu đến cuối, nhưng sau đó nó hòa quyện với một chút xạ hương đầy tính động vật, cực kỳ hợp với mùi da thịt mình luôn. Cảm giác nó giống mùi cơ thể tự nhiên hơn là nước hoa: kiểu như mùi cỏ khô, một chút gì đó hoang dã, xen lẫn chút cam chanh và gỗ đàn hương. Mấy sáng tạo của Gualtieri lúc nào cũng có vẻ hơi "lộn xộn", nhất là khi so với mấy dòng designer chỉn chu hay mấy chai nước hoa Pháp tinh tế, phân tầng rõ rệt. Nhưng ở đây, cái sự lộn xộn đó lại cực kỳ hợp với chủ đề của chai này: một buổi nhảy múa ở làng quê Ý giữa mùa hè, nơi mùi mồ hôi sạch sẽ hòa quyện cùng hương cam bergamot chín mọng dưới nắng. Ban đầu dùng thử có 1ml là mình định bỏ qua luôn rồi, ai dè sau đó lại thấy nhớ mùi này quá nên phải đặt thêm mẫu khác. Giờ mẫu đó cũng sắp hết, mình đang đợi thêm 2ml nữa. Chắc là sắp tới mình sẽ chốt luôn một chai full size quá. 195 đô cho chai 50ml thì cũng hơi chát, nhưng vì độ độc bản và khả năng bám tỏa cực đỉnh nên mình chấm 10/10 luôn. Trên thị trường thực sự không có mùi nào giống thế này cả. Edit: Tuần vừa rồi mình đi công tác không mang theo mẫu thử Bergamask. Nhớ mùi quá nên cuối cùng mình quyết định "chốt đơn" luôn một chai full size. Đỉnh thực sự!