Nếu gạt bỏ kỹ năng của người sử dụng sang một bên, thì phần quan trọng nhất của một thanh kiếm chính là lưỡi kiếm. Chuôi kiếm hay bao kiếm có thể là những tác phẩm thủ công tinh xảo, đính đầy kim loại quý và đá quý, nhưng lưỡi kiếm mới là thứ thực sự làm nên chuyện. Và nếu có ai thắc mắc tại sao tôi lại lôi chuyện kiếm cung vào đây để review nước hoa, thì Vetiver Royal Bourbon giống như việc người ta đem một lưỡi kiếm cổ xưa, dày dạn trận mạc để lắp vào một cái vỏ mới vậy. Một mùi hương cả thế kỷ được tái sinh, với sự tôn trọng tuyệt đối dành cho cội nguồn. Điều này không phải chuyện ngày nào cũng thấy, nó đặc biệt đến mức phải được nhắc đến một cách tỉ mỉ. Nó giống như việc bạn đủ đen đủi để ngã từ trên cây bách xù xuống, va vào mọi cành cây trên đường rơi, nhưng lại đủ may mắn để đáp xuống một lớp cỏ vetiver dày và thoát nạn mà không hề sứt mẻ gì. Rồi bạn tháo găng tay da, châm một tẩu thuốc và bắt đầu suy ngẫm. Bởi vì nếu có điều gì mà chai nước hoa kỳ lạ này mang lại hơn cả mùi hương, thì đó chính là sự suy ngẫm.
Những suy nghĩ kiểu như: "Sao họ dám làm thế?", "Họ bị điên à?", hay "Họ không biết bây giờ là năm 2014 à?" – tất cả những thứ đó sẽ hiện lên trong đầu khi bạn chạm trán với một "kẻ lập dị" như thế này giữa thập niên thứ hai của thế kỷ 21. Nhưng mặc dù đang đi trên một con đường rất cô độc và đầy tự mãn, Vetiver Royal Bourbon thực sự có rất nhiều điều để nói. Cái "kẻ lập dị" nhỏ bé này là một trường hợp cực kỳ, cực kỳ thú vị. Rất đắng, rất nồng mùi đất, rất thảo mộc và cực kỳ độc bản. Ồ, và cũng cực kỳ khó để xịt lên người nữa. Với cái mũi ngớ ngẩn của tôi, nó có mùi như những viên đá nóng. Nhưng không phải cái nóng dưới cái nắng thiêu đốt, mà là cái nóng của một tòa lâu đài vừa bị thiêu rụi trong một cuộc bao vây.
Tôi không biết có phải do lâu rồi không ngửi lại không, nhưng tôi có cảm giác Vetiver Royal Bourbon rất giống với mùi Caractere cổ điển của Daniel Hechter. Lúc đầu tôi thấy ý nghĩ này chẳng có căn cứ gì cả, vì hai mùi này chỉ có vài nốt hương chung. Nhưng rồi tôi chợt nhận ra: hầu hết các nốt hương của Vetiver Royal Bourbon đều là "hàng xóm" của cái di sản bị lãng quên từ cuối những năm 80 đó. Artemisia thay vì vetiver; linh sam thay vì bách xù; hổ phách thay vì nhựa styrax; xô thơm thay vì cỏ xạ hương; và húng quế thay vì bạc hà. Khi đã giải mã được bí ẩn, tôi lại càng thấy yêu Caractere ngày xưa đến nhường nào, vì nó chẳng giống bất cứ thứ gì khác. Và kết luận ở đây cũng chẳng thể khác được: Tôi cũng yêu Vetiver Royal Bourbon. Tôi thích những mùi hương kỳ quặc, và cái thứ này chắc chắn sẽ khiến người ta phải thốt lên: "Cái mùi quái gì thế?" rất nhiều lần. Nếu nó không quá đắt, tôi đã có thể mua hẳn hai ba chai để dự phòng lúc nó bị ngừng sản xuất rồi. Cuối cùng, để kết thúc bài review này theo cách tôi đã bắt đầu – bằng những thanh kiếm. Vì tôi đoán là ít nhất 50% người đọc ở đây không biết Caractere là gì, nên tôi sẽ tôn vinh Vetiver Royal Bourbon là thanh kiếm Yatagan của thời đại chúng ta. Không hẳn vì sự giống nhau, mà vì nó cực kỳ nặng đô, sắc bén và quyến rũ đến tận cùng.