Tên hay, nhà chế tác đỉnh, hình như em này từng đoạt giải hay lọt top đề cử gì đó thì phải. Tôi vốn cực kỳ thích brand Olfactive Studios, và tôi cũng được tặng kèm mẫu thử này trong một hộp quà luôn! Cứ tưởng là sẽ "cháy" lắm đây. Để tôi kể chút bối cảnh nhé. Trước đó tôi có review em Lumiere Blanche trên Instagram và có nói là giống như nhiều chai khác của nhà OS, concept thì tuyệt vời, lúc mới xịt thì cực phẩm nhưng lúc về sau lại hơi nhạt nhòa và bay mùi nhanh quá. (Nói mỉa mai là em Woody Mood này lại hoàn toàn ngược lại). Thật ra tôi cũng không quá khắt khe về độ lưu hương như nhiều người, vì có những mùi sinh ra vốn dĩ là vậy. Nhưng khi gặp được một mùi hương sâu, đậm và phức tạp, mình sẽ kỳ vọng nó phải bám lâu một chút. Vì thế mà tôi lỡ "chê" OS một chút, và có một bạn tên Celine vào comment dưới bài viết của tôi. Tôi cũng chẳng trách bạn ấy được, vì nếu ai đó dám động đến "đứa con tinh thần" của tôi, chắc tôi cũng xù lông lên mất! Nhưng bạn ấy cực kỳ lịch sự và nhã nhặn, giải thích rất kỹ về nồng độ của em Lumiere Blanche. Thế là bạn ấy gợi ý tôi thử em mới Woody Mood và còn gửi tặng tôi mấy mẫu thử nữa, tử tế kinh khủng.
Và thật tệ khi tôi phải nói rằng... tôi thực sự không thích em này chút nào. Tôi công nhận đây là một sự sáng tạo đột phá, kỹ thuật làm nước hoa thực sự xuất sắc khi pha trộn giữa tông gỗ ấm áp, đậm đà kiểu phương Đông với nét hiện đại đặc trưng của Duchaufour. Có những nốt hương tôi cực kỳ thích, và như đã nói, chất lượng cũng như độ lưu hương của Woody Mood thì đúng là đỉnh của chóp, bảo sao mà được giới chuyên môn khen nức nở. Nhưng mà, gu mỗi người mỗi khác, và nó đơn giản là không hợp với tôi. Mùi hương lúc đầu đúng kiểu đặc trưng của nhà này, rất độc lạ nhưng ngay lập tức tôi bị "đập" vào mặt cái mùi khói, mùi cao su và gỗ kiểu gì đó rất lạ, hơi khó cảm và đậm chất BD. Tôi thấy có cả trà, cacao, rồi sự kết hợp của xô thơm và mùi da thuộc, làm cho tổng thể trở nên trầm mặc và tối hơn. Nó hơi giống em Dior Santal Noire mới (nếu phải so sánh) nhưng em này nhiều tầng nốt hơn, có lẽ cái nốt gỗ sequoia là thứ làm tôi thấy cấn chăng? Tôi cũng không rõ nữa.
Phải mất vài tiếng thì những nốt hương gây khó chịu kia mới dịu xuống, để lại những tầng hương mà tôi thấy khá là tuyệt vời. Chốt lại là tôi không thích, nhưng tôi cực kỳ tôn trọng nó. Nếu đây chỉ là một mùi gỗ đàn hương hay phương Đông pha oud hay da thuộc thông thường thì chắc cũng ổn thôi, nhưng nó sẽ chẳng có gì đột phá cả. Tôi thích cái việc mình không thích em này, vì điều đó chứng tỏ Woody Mood thực sự là một cực phẩm độc nhất vô nhị.