Richard Hoàng
Tôi nghĩ đây là một trong những nốt hương mở đầu ấn tượng nhất mà tôi từng gặp trong thời gian gần đây — một sự kết hợp cực kỳ lôi cuốn giữa da thuộc, nhựa cây và một chút hương trái cây mang cảm giác thanh mát kiểu long não. Nó không hề có mùi hóa học, nhưng lại mang một nét gì đó rất lạ lẫm, như thể không thể tồn tại trong tự nhiên vậy. Một chút khói, một chút mùi cao su, da thuộc hòa quyện cùng trái cây và gia vị được cân bằng cực kỳ chuẩn — đúng nghĩa là một "cú nổ" ngay từ đầu. Nhưng nói "show-stopper" thì tôi cũng muốn nói theo nghĩa đen luôn, vì khi các nốt hương đầu vừa dịu xuống là "show" cũng dừng lại luôn. Đó chính là điều khiến tôi thấy bực mình về cái dòng nước hoa vốn dĩ khá tầm thường này — mọi thứ họ làm đều chỉ tập trung vào phần nổi, từ bao bì, mấy cái chiêu trò chụp ảnh cho đến cả ý tưởng mùi hương (mà tôi cũng đang sở hữu một chai của họ đây). Ombre Indigo chính là một ví dụ điển hình cho kiểu "niche giả tạo". Nó dùng đúng cái bài của mấy loại nước hoa rẻ tiền ngoài trung tâm thương mại — dụ dỗ bạn bằng một màn mở đầu đầy mê hoặc và một chai nước hoa có màu sắc lung linh. Nhưng ngay khi bạn vừa quẹt thẻ xong và bước chân ra khỏi cửa hàng, bạn mới bắt đầu nhận ra món đồ mình vừa mua đang dần tan rã. Ombre Indigo cực kỳ tuyệt vời trong khoảng 20 phút đầu, nhưng sau đó nó lại biến thành một mùi hương cỏ hương bài nhạt nhẽo và tầm thường nhất mà tôi từng biết. Điều đáng buồn là cái kiểu làm này vẫn có hiệu quả — thậm chí nó có thể giúp hãng giành được vài giải thưởng từ những giám khảo không đủ kiên nhẫn để ngửi lâu hơn là các nốt hương đầu. Qua Ombre Indigo, tôi thấy rõ sự hời hợt — không chỉ ở mùi hương, mà còn ở toàn bộ dòng sản phẩm cũng như cách tiếp cận ngành nước hoa của họ.