Có lẽ là một sự trùng hợp định mệnh khi bài review đầu tiên của tui trên perfumista lại là về một chai nước hoa mà tui đã chờ đợi từ rất lâu với tất cả sự trân trọng. Mùi hương này lạ lắm, nó cứ trôi chảy, mượt mà, tui chẳng biết dùng từ nào để tả cho hết. Với tui, nó giống như một miền ký ức, đúng y hệt như những gì mô tả về em nó vậy.
Xịt thử lên giấy thử và hít một hơi đầu tiên... Tui thấy mình như quay về năm 8 tuổi, đang ở trong vườn cùng bà ngoại kính yêu. Tui chạy ùa vào nhà, ngửi thấy mùi hoa, mùi cỏ cây còn ướt sương và cả mùi của căn nhà trên cây cũ kỹ mà ông ngoại từng xây. Bà thì đang thong thả chuẩn bị trà chiều, còn tui thì nhảy tót lên ghế sofa, cứ thế lặng lẽ ngắm nhìn.
Rồi tui xịt lên da. Hít hơi thứ hai... Tui 12 tuổi, về quê thăm ông bà vào kỳ nghỉ hè. Lúc đó là buổi chiều tà, tui cùng đám bạn chạy tung tăng trên thảo nguyên dưới ánh nắng đẹp đến nao lòng. Mùi cỏ khô hơi châm chích bàn chân, rồi dần được thay thế bằng mùi của ngôi nhà, nơi có hương trà hòa quyện, mùi khăn trải bàn bằng vải mà bà cẩn thận lấy ra từ tủ ngăn kéo. Có một mùi hương của ngôi nhà mà chẳng từ ngữ nào tả xiết, nhưng chắc chắn bạn sẽ không bao giờ nhầm lẫn: đó là mùi gỗ, mùi bánh bà nướng thơm lừng, mùi hoa. Có sự ấm áp, an yên, một chút hương nước hoa của bà và cả nụ cười của bà nữa.
Đến hơi thứ ba, tui hít hà thật sâu khi chạy về nhà. Tui 18 tuổi, chuẩn bị dọn ra ngoài để bắt đầu cuộc sống sinh viên. Tui vẫn thường xuyên về thăm vườn của bà. Ở đó, tui được cô đón bằng một cái ôm ấm áp, xung quanh là những bông hoa mới cắt, bát đầy quả mọng, thoang thoảng mùi lá thông và cỏ rừng.
Buổi tối, tui cứ thỉnh thoảng lại hít hà mùi hương trên tay áo, Tansu Silk giờ như một phần thân thuộc vậy. Tui gần 28 tuổi rồi. Bà, cô và căn nhà ông xây giờ chỉ còn trong tâm trí tui. Tui sợ rằng theo thời gian, ký ức sẽ phai nhòa và tui sẽ quên mất họ. Thế là tui hít một hơi thật sâu để trở về bên họ, cầm cuốn nhật ký sau 15 năm để viết lại tất cả những gì tui nhớ và trân quý. Tui lấy chiếc sơ mi lụa cũ trong tủ ra, pha một tách trà hoa.
Xịt lại một lần nữa, và tui nhận ra chính là nó. Đây chính là "âm thanh" của những ký ức trong tui. Với mùi hương này, tui sẽ rời xa vòng tay gia đình lần thứ hai, và chính những nốt hương này sẽ chữa lành trái tim tan vỡ của tui. Vì đó chính là mùi của "Nhà": mùi hoa diên vĩ vừa hái trong vườn, mùi trà thảo mộc, mùi gỗ và mùi vải vóc được bà nâng niu trong tủ.