Mongo là một mùi hương thuần patchouli luôn. Lượng patchouli trong này được đẩy lên cực kỳ mạnh, thậm chí là quá đà, đến mức mấy ông nghiện patchouli có khi còn thấy "chạy mất dép". Trong nửa tiếng đầu, cảm giác menthol nó cứ gắt và xộc lên mũi cực kỳ khó chịu. Kết hợp với cái sự nồng của các nốt gia vị như tiêu, bạch đậu khấu với cả thì là nữa thì đúng là... kinh khủng. Nói thật, nửa tiếng đầu mình thấy nó chẳng khác gì cái tiệm thuốc đông y hay tiệm gia vị cũ, kiểu mùi thảo mộc xay nhuyễn ấy. Nó cứ đắng, cay và nồng nặc mùi thảo mộc, cảm giác như kiểu mix giữa Vaseline với bạc hà Ấn Độ, hay nói trắng ra là mùi dầu Vicks ấy.
Các tầng hương của em này lên khá chậm và lớp lang cực kỳ dày. Sang đến tầng hương giữa, patchouli vẫn là nhân vật chính nhưng các nốt gia vị đã dịu bớt, thay vào đó là một chút cảm giác hoa cỏ và hơi hướng kim loại. Cái nốt hoa phong lữ ở đây mang lại cảm giác lạnh lẽo, sắc lẹm và hơi khó thở một chút nhưng lại rất thơm. Rồi dần dần, tất cả đọng lại trong một hợp hương hổ phách, dù vậy patchouli vẫn chiếm sóng hoàn toàn. Đến giai đoạn cuối, mình thấy rõ nhất là sự đối đầu giữa Vanilla và Patchouli.
Khi về cuối, mùi hương trở nên hơi ngọt, có chút nhựa cây và phấn, nhưng phải tầm một tiếng sau mới thấy cân bằng được. Cái vibe lúc này giống như một quý ông mặc áo mưa, đội mũ, đứng dưới ánh đèn đường với cái bóng đổ dài trên tường vậy. Rất nam tính, nghiêm túc và có phần hơi "khó ở". Dù có chút phấn hay nhựa cây nhưng em này vẫn giữ được vẻ gai góc, không hề mất đi sự nam tính đâu. Lúc về cuối mình thấy nó gợi nhớ đến mấy dòng nước hoa cổ điển kiểu Jovan Sex Appeal ấy. Độ lưu hương trên da thì cực ổn, mấy tiếng đầu tỏa hương rất mạnh, nhưng phải từ tiếng thứ hai trở đi thì cái nét đẹp thực sự của mùi hương mới bắt đầu lộ diện và kéo dài mãi về sau.