Người dùng ẩn danh
Mẹ mình hay xịt Black Opium, dù thấy có vài điểm tương đồng nhưng HSW không hề làm mình có cảm giác kiểu "Ôi mùi này giống mẹ mình quá". Như một ví dụ khác, chị dâu mình từng dùng JPG Classique, còn khi mình thử PDM Safanad thì chỉ nghĩ mỗi câu "Mùi này giống chị dâu mình". Nên mình thấy HSW đủ khác biệt. Nó không ngọt lịm như BO, thiên về hương hoa đậm đà hơn và tất nhiên là không có nốt cà phê rồi. BO thiên hướng gourmand nhiều hơn. Mình không cảm nhận được nhiều nốt "trái cây" ở HSW lắm, chủ yếu là hương hoa thôi. Có cảm giác hoa loa kèn và hoa dành dành khá dày, kết hợp với nhài tạo nên một nốt hoa thanh thoát hơn một chút, không đến mức gắt đâu nhưng giúp mùi hương nhẹ nhàng hơn. Nhờ có diên vĩ và đàn hương mà em này có độ phấn, còn cỏ hương bài thì tạo thêm chút cảm giác mộc mạc ở tầng hương nền. Còn về vanilla thì hơi phức tạp một xíu. Vanilla chắc chắn là có, nhất là khi mùi hương lắng xuống. Nhưng nó không phải kiểu vanilla "ngon lành" khiến mình muốn ăn đâu. Theo mình thì nó quá nhiều phấn và hoa để có thể gọi là mùi hương thực phẩm. Mình thấy vanilla giúp mọi thứ trở nên mượt mà hơn và làm các nốt hoa thêm phần mượt mịn, béo nhẹ. Nếu bạn thích kiểu gourmand cực ngọt thì HSW sẽ thiên về hướng hoa cỏ/phấn hơn. Còn nếu bạn không thích gourmand thì có lẽ bạn sẽ thấy em này vẫn khá ngọt. Nhưng cả hai đều không phải là điểm trừ, mình thấy đây là một sự cân bằng khá ổn. Nhìn chung, đây là một mùi hương rất đáng yêu, nữ tính và cực kỳ dễ dùng.