Một góc nhìn mới mẻ cho một mùi hương quen thuộc. Đây là kiểu xử lý mùi hoa cam (neroli) khá lạ, có chút gì đó xanh mướt như cỏ và hơi hướng xà phòng một xíu. Neroli vốn là mùi tui mê nhất trên đời luôn, nhưng rõ ràng là em tarragon trong này làm nổi bật lên cái chất "cây cỏ" cực kỳ, mà lại là ở giai đoạn rất tươi mới và dễ chịu nữa.
Mùi này có cá tính riêng lắm, nên đừng có ngáp ngắn ngáp dài kiểu "lại là neroli à" rồi bỏ qua nha, phải thử kỹ mới thấy. Với tui, em nó thiên về kiểu tươi mát, sảng khoái hơn là mấy bản ngọt ngào, dịu nhẹ khác. Nó sắc sảo và sáng hơn hẳn Tom Ford Ne Portofino hay Yves Rocher Secrets d'Essences, tạo nên sự khác biệt hoàn toàn giữa một "rừng" mùi hoa cam. Nó mang sắc xanh đậm, có cái vị hơi đắng nhẹ và sắc lẹm giống như lúc mình ngắt một chiếc lá chanh hay lá cam tươi vậy đó.
Tui từng hy vọng chút sáp ong sẽ làm mùi dịu hơn và bám lâu hơn, nhưng xịt lên da tui thì không thấy rõ được như bản Seville a L'Aube của L'Artisan. Em này cũng hơi "một tông" – kiểu như cứ quanh quẩn mãi ở cái cảm giác xanh mướt, sạch sẽ đó, cái này tùy gu mỗi người là thích hay không thôi. Nó không có sự biến chuyển đầy mê hoặc từ cam chanh sang gia vị đậm đà như Neroli d'Ispahan, cũng không nhảy múa giữa hoa cam, trà và hổ phách như Neroli Outrenoir. Dù đẹp nhưng có lẽ em nó không "thông minh" bằng mấy em kia, bù lại thì giá cũng mềm hơn chút.
Dù vậy, dòng Nicolai này vẫn cực kỳ đẳng cấp, nguyên liệu có vẻ rất xịn, và cái mùi xà phòng kia không hề làm mình liên tưởng đến việc đang làm việc nhà đâu. Độ lưu hương cũng khá ấn tượng so với một mùi cam chanh (trên da tui là tầm 7 tiếng, với khoảng 3-4 tiếng tỏa hương mạnh, một con số rất ổn áp). Tính cả độ bám, giá cả và độ đẹp của mùi hương thì đây có thể coi là một "ứng cử viên" sáng giá. Nếu mọi người là fan của neroli thì ít nhất cũng nên dành thời gian thử em này, một sản phẩm thực sự rất đáng đồng tiền bát gạo.