Người dùng ẩn danh
Mình cực kỳ thích mùi này. Đúng là có tông khói và da thuộc, nhưng chính hương hoa hồng đã mang lại sự thanh lịch, tinh tế và thêm chút gì đó đầy bí ẩn. Rất thích xịt em này, đặc biệt là vào buổi tối.
Đang tải...
Đăng nhập để bình luận
Mình cực kỳ thích mùi này. Đúng là có tông khói và da thuộc, nhưng chính hương hoa hồng đã mang lại sự thanh lịch, tinh tế và thêm chút gì đó đầy bí ẩn. Rất thích xịt em này, đặc biệt là vào buổi tối.
Tôi là một fan cứng của nhà nước hoa này. Mọi mùi hương tôi từng thử đều cực kỳ độc đáo và được hoàn thiện chỉn chu, dù không phải chai nào cũng phù hợp để xịt hàng ngày. Với tôi, đây thực sự là một tác phẩm nghệ thuật, được làm rất tốt và hoàn toàn tương xứng khi đặt cạnh Cuir Velours và Bois d'Ascese. Mùi hương này mở đầu khá mạnh, ban đầu hơi thiên về tông animalic quá mức so với sở thích của tôi, nhưng khi dịu xuống, nó trở thành một nốt hương hoa hồng gỗ khói tuyệt đẹp. Tôi không kỳ vọng nó sẽ tỏa hương mạnh mẽ như những "anh em" cùng nhà, nhưng bạn hoàn toàn có thể tin tưởng vào một cấu trúc mùi hương vừa tiên phong vừa cân bằng. Tôi thấy mùi này hoàn toàn unisex và dùng được cho mọi mùa trong năm.
Đây là mùi hương khói từ thương hiệu mà mình yêu thích. Bois d'Ascese cũng khá ổn, nhưng chai này mang cảm giác "bẩn" hơn và không bị quá lấn lướt bởi bất kỳ nốt hương đơn lẻ nào. Dù chỉ đang dùng hàng mẫu, nhưng mình mới xịt khoảng một nhát mà thấy độ lưu hương khá tốt (sau 7 tiếng vẫn còn ngửi thấy mùi rất rõ). Chai này chắc chắn không phải để dùng hàng ngày... Thú thật là mình vẫn đang cân nhắc xem nên xịt vào lúc nào cho hợp. Có lẽ là một buổi hẹn hò, nhưng không phải buổi hẹn đầu tiên đâu... Tóm lại là em này cực phẩm luôn. Mạnh mẽ, táo bạo và quyến rũ. Q80 đã mô tả cực kỳ chuẩn xác. Mình rất thích cái vibe mùi mực của nó.
Chốt luôn. Đây là tất cả những gì tôi muốn. Làm ơn đừng ai mua mùi này nhé, tôi muốn là người duy nhất xịt nó thôi. Trong bộ phim kinh điển năm 1942 mang tên Cat People, có một phân cảnh như thế này: Khi Irena mở cửa căn hộ, người khách nam đã nhận ra mùi hương thoang thoảng trong phòng, và cô ấy thừa nhận mình dùng nó hơi quá đà. Irena nói: "Đó là Lalage... mùi nước hoa tôi dùng. Tôi thích nó, có lẽ là quá thích. Có lẽ vì sống một mình nên tôi dùng hơi nhiều." Còn người khách thì đáp: "Thật khó tả. Nó không hẳn là mùi hoa. Nó giống như một thứ gì đó rất ấm áp và đầy sức sống." Corpus Equus không hẳn giống hệt như vậy - và tôi cũng chẳng muốn cái gì đó quá nồng nặc đâu. Đây là mùi hương thông minh nhất mà tôi từng ngửi thấy; nếu chỉ dùng riêng lẻ thì nó vẫn chưa đủ. Nó cần chính BẠN để hoàn thiện mùi hương đó. Nó giống như một sự cộng hưởng, một sự khuếch đại mùi hương tự nhiên của con người, một mùi hương đầy bản năng. Nó mang cái ấm áp của đống cỏ khô nơi một con vật đã nằm hàng giờ. Nó có chút gì đó hơi phong trần và "đã qua sử dụng", giống như phần nách của một chiếc áo khoác cũ vậy. Khi xịt lên, nó trở thành một phần của bạn chứ không phải là một lớp vỏ bao phủ - nó làm đậm nét hơn những gì vốn có; đơn giản là nó khiến bạn trở nên thơm hơn so với khi không dùng nó.
Gỗ bạch dương cháy... Mực cháy... Tôi cảm nhận được mùi gỗ bạch dương đậm đà bị đốt cháy rụi, hòa quyện cùng những nốt mực, rồi đến làn khói. Nó tạo ra một kiểu mùi da thuộc mang hơi hướng gỗ, nhưng chủ đạo vẫn là bạch dương và mực. Rất tuyệt.
Diên vĩ, da thuộc, cao su, khói thuốc và chút hương hoa mờ ảo. Từng có một "mối tình" nồng cháy với Naomi's Bakelite. Nhưng mùi này lại giống như cảm giác khi bạn kéo một ai đó vào con hẻm tối để hôn nhau cuồng nhiệt, một sự nồng cháy đầy rẫy những hối tiếc. Tạm biệt cái vibe khói bụi này nhé!
Thật lạ là không thấy nốt hương iris được nhắc đến, vì với mình, đây chủ yếu là mùi iris và da thuộc. Mùi da thuộc ở đây rất mượt và có chút khói nhẹ, còn nốt iris (hay là mùi gì đó tương tự) tạo ra một cảm giác giống như mùi dầu đánh bóng da – kiểu mùi mà người ta hay dùng để làm bóng và bảo vệ đồ da vậy. Có một chút hương hoa thoảng qua để giữ cho mùi hương luôn cảm giác tươi mới, thay vì giống như mùi của một chiếc ghế sofa da cũ kỹ. Đây có thể là một trong những mùi hương da thuộc chân thực nhất hiện nay, cực kỳ ấn tượng. Dù vậy, mình cảm thấy đây là một sự kết hợp cực kỳ xuất sắc về mặt kỹ thuật nhưng có lẽ lại hơi thiếu đi một chút "hồn".
Bạn sẽ nhận được đúng những gì hãng quảng cáo: mùi da thuộc animalic khói kết hợp cùng gỗ bạch dương. Khi khô dần, hương thơm trở nên dịu hơn nhờ sự kết hợp của hoa hồng, xạ hương và hổ phách, nhưng nốt animalic vẫn hiện diện và mùi gỗ ngày càng rõ nét theo thời gian, tạo cảm giác điềm đạm, chững chạc hơn. Mùi hương này cực kỳ quyến rũ và táo bạo, nhưng chính hoa hồng và những nốt gỗ sắc sảo đã tiết chế lại, giống như hình ảnh một quý ông lịch lãm nhưng lại lái xe Harley vậy. Mình khuyên bạn nhất định nên thử mùi này trực tiếp trên da, vì nó mang lại cảm giác nhẹ nhàng và tự nhiên hơn nhiều so với khi thử trên giấy.
Cuối cùng thì ngày này cũng đến! Tôi đang chuẩn bị đi đến showroom để lái thử chiếc xe mới có ghế da mà tôi hằng ao ước bấy lâu nay. Tôi bước vào xe cùng tay nhân viên bán hàng, người mà mùi như vừa mới rít xong cả một bao thuốc trước khi tôi tới. Chưa đi được hai dặm thì tôi bắt đầu ngửi thấy mùi gì đó như đang cháy. Trong lúc đang cố tìm xem mùi phát ra từ đâu, tôi nhận ra họ còn xịt thêm cả mùi da nhân tạo để làm cho chiếc xe có cảm giác mới hơn. Thế rồi cái bảng điều khiển bắt đầu cháy đen và vết cháy cứ thế lan rộng. Chẳng mấy chốc tôi phải tấp xe vào lề vì cả chiếc xe đã bùng cháy dữ dội. Mùi nó giống hệt như một vụ cháy hóa chất vậy, tôi phải nhảy ra khỏi xe để thoát thân rồi nôn thốc nôn tháo ngoài bụi cỏ. Hai ngày sau, khi đã về đến nhà, tôi vẫn cứ thắc mắc không biết cái mùi cháy xe hay mùi khét hóa chất đó từ đâu ra, hóa ra nó vẫn còn vương lại trong mũi tôi. Lông mũi tôi như bị cháy sém bởi vụ hỏa hoạn đó vậy. Corpus Equus.
Tôi cực kỳ thích bài review của trabuquera, đọc mà cười đau cả bụng, viết rất hay và tôi hoàn toàn hiểu được cảm giác đó. Tôi sẽ viết ngắn gọn thôi vì tôi thấy mùi này không quá nồng như họ nói. Với tôi, em này không quá phức tạp, nhưng nó thực sự "đánh gục" tôi, kiểu như bị cuốn hút ngay lập tức ấy. Lúc mới xịt thử ở cửa hàng, tôi còn hơi phân vân, nhưng vì thấy tò mò nên đã xin một mẫu thử rồi về nhà xịt dần dần. Với khứu giác của tôi, nhựa cây phong (birch tar) là nhân vật chính, hay nói đúng hơn là nhân vật duy nhất. Nhưng chính cái mùi đó lại khiến tôi liên tưởng đến đôi ủng da đen bóng loáng, mượt mà như gương, và cả mùi tóc ẩm mồ hôi của một chú ngựa vừa chạy xong, lồng ngực còn phập phồng, lông bết lại sau một hồi vận động mạnh. Nếu nhìn thấy đôi ủng, tôi sẽ hình dung ra cả người cưỡi với quần cưỡi ngựa, roi da, mũ bảo hiểm kiểu Anh, tóc tết và áo cổ lọ. Những cái tên chỉ là gợi ý thôi, chứ nếu nó tên là "Hoa hồng gỗ phong" hay "Áo khoác satin và mùi thuốc lá" thì chắc tôi cũng sẽ ngửi ra như vậy. Lúc đầu tôi cứ tưởng độ lưu hương không ổn lắm vì xịt trước khi ngủ mà sáng ra chẳng thấy gì, nhưng hóa ra là do tôi xịt ít quá. Hôm nay tôi mới thực sự xịt em này để ra ngoài, và phải nói là sau 12 tiếng vẫn còn thấy mùi. Dù không còn đậm như lúc sáng nhưng nó vẫn hiện diện rõ rệt trên cổ, vương lại trong tóc và cả trên áo nữa. Chỉ cần 3 shot là đủ. Có người sẽ bảo đây là kiểu nước hoa đắt tiền mà chỉ có một "chiêu" duy nhất, đúng là vậy thật, nhưng tôi cực kỳ thích cái "chiêu" đó. Nó lấp đầy khoảng trống trong bộ sưu tập nước hoa tông khói của tôi. Nó không phải kiểu mùi bùn đất chuồng trại hay mồ hôi nhễ nhại giữa cuộc đua, mà là cảm giác sau khi cuộc đua kết thúc: da yên ngựa ấm lên, ủng đã sờn, và chú ngựa đang được dắt đi để hạ nhiệt. Một mùi hương của nhựa cây phong, khói, da thuộc và một chút gợi ý về mồ hôi ẩm. Hoàn toàn xứng đáng.