Mình cứ thắc mắc không biết đây có phải là hoa nhài Ful không – ý mình là loại hoa nhài Ful cực kỳ nổi tiếng ở Ai Cập ấy, chứ không phải kiểu "full" (đầy rẫy) hoa nhài đại trà đâu. Ở Ai Cập, người ta hay bán hoa này dưới dạng vòng hoa tươi treo ở gương chiếu hậu ô tô hoặc làm vòng tay. Hoa Ful khác với hoa nhài thông thường ở chỗ nó ngọt hơn, và trong ký ức của mình, nó là sự giao thoa giữa hoa dành dành và hoa nhài, mang một nốt hương mật ong đầy quyến rũ. Thật sự, mùi hương này mang lại cho mình cảm giác y hệt như vậy. Mình đã phải đặt hẳn một mẫu thử lớn chỉ vì sự tò mò này, vì trước đây mình đã tìm khắp nơi một bản sao của loại hoa nhài đặc biệt này mà chẳng thấy nốt mật ong đâu cả. Có lẽ mình hơi kỳ vọng quá chăng? Nhưng khi đọc cái tên, mình kiểu: "Phải đặt ngay thôi!".
Dù sao thì, đây vẫn là một mùi hương cực kỳ tuyệt vời. Mình vốn không phải kiểu người thích các dòng soliflore, vì cái ý tưởng chỉ xoay quanh một mùi duy nhất làm mình thấy hơi buồn ngủ. Thật lòng mà nói, mùi này rất đặc biệt. Nếu nó hợp với bạn, bạn sẽ thấy một mùi hoa nhài quyện cùng mật ong, và nếu đó là gu của bạn thì quá tuyệt. Nhưng với mình, có một điều gì đó cực kỳ riêng tư và thân mật trong mùi hương này, đến mức mình chẳng muốn xịt nó khi ra ngoài. Mình chỉ muốn cuộn mình trong mùi hương này khi đi ngủ thôi. Mình từng dùng tinh dầu hoa nhài thông thường nhưng chưa bao giờ có cảm giác muốn "chiếm hữu" nó như thế này. Đây không phải là một mùi hoa trắng đại trà, mà là hoa nhài thật sự quyện cùng hoa kim ngân trên nền lụa thô.
Cảm giác như Montale đã đóng chai lại cả một mảnh ký ức tuổi thơ của mình vậy. Hồi nhỏ, bố mình hay mua cho mình những nhành hoa Ful treo trên sợi chỉ ở các cột đèn giao thông tại Cairo. Mình rời Cairo nhưng chưa bao giờ quên được mùi hương đó. 25 năm sau, khi quay lại thăm bố, ông vẫn vô thức làm điều tương tự. Lúc đó, mình đã là một người phụ nữ 35 tuổi, cứ thế ôm khư khư nhành hoa nhài ấy và giấu dưới gối suốt 10 ngày, vì không biết bao giờ mới tìm lại được mùi hương này. Cảm ơn Montale, vì đã cho mình thứ mà mình ngỡ đã mất đi mãi mãi.
Cập nhật (vài ngày sau): Mình nói dối đấy, mình đã xịt nó ra ngoài rồi. Mình không kìm lòng được. Thực sự thì mình cực kỳ yêu mùi hương này, dù xịt đi chơi thì mình vẫn thấy nó có chút gì đó quá đỗi riêng tư. Độ lưu hương khá ổn, và như mình đã nói, nó không hề đại trà chút nào, thậm chí vài người xung quanh cũng đã nhận ra điều đó.