Mới tập tành bước chân vào thế giới mùi hương, mình quyết định thử qua nhóm hương Da thuộc (Leather) và có hai mẫu thử để so sánh luôn cho dễ hình dung:
1. Lattafa Ana Abyeth Leather
2. Montale Aoud Leather
Về LATTAFA:
Đây là bản clone từ Trung Đông của Memo Irish Leather. Cảm giác của mình về em này là kiểu khô, phong trần, hơi thô một chút, có chút thảo mộc và mùi da thuộc đắng, nhưng lại cực kỳ cuốn. Rất nam tính và sắc sảo, không hề có chút ngọt ngào nào luôn. Nếu Lalique Encre Noir mà là một mùi da thuộc thì nó sẽ giống như thế này, dù không được mượt mà bằng Lalique. Không hiểu sao Nathalie Lorson lại có thể làm ra mùi này với mức giá rẻ đến thế.
Về MONTALE AOUD LEATHER:
Ngược lại với Lattafa, em này mở đầu bằng mùi da thuộc kiểu nội thất xe hơi mới – cái mùi mà mình không khoái lắm. Em này thuộc kiểu unisex, lịch sự, mượt mà và dễ chịu. Lúc mới xịt thì cứ như mùi nước hoa thơm xe hơi ấy, nhưng càng về sau, cái sự "đại trà" và "vô hồn" đó dần biến mất, nhường chỗ cho một mùi hương có "gai" hơn. Montale thì mượt hơn và được chế tác kỹ hơn, nguyên liệu cũng xịn hơn Lattafa là điều hiển nhiên, và đây chắc chắn là lựa chọn unisex ổn áp hơn hẳn nếu các bạn nữ muốn tìm một mùi da thuộc.
Chốt lại thì mình không phải fan ruột của dòng da thuộc, nhưng trớ trêu là mình lại thấy sự mượt mà, dễ dùng của Montale làm mất đi cái chất riêng của da thuộc. Vì thế, mình lại nghiêng về Lattafa hơn. Nó có chút thảo mộc, thô ráp và gai góc, nhưng đó mới chính là thứ mình muốn ở dòng hương này. Chưa kể là Lattafa chưa tới 20$ trong khi Montale thì phải hơn 60$ khi mua sale. Không phải Montale tệ, chỉ là mình thấy nó kém thú vị hơn Lattafa thôi.
Nếu ví Montale là một con người, thì đó là mình trong bộ áo khoác da đi làm văn phòng và trông chẳng có gì đáng sợ cả, haha. Còn Lattafa thì giống như một gã bad boy đầy hình xăm, cưỡi mô tô, mặt có vết sẹo và luôn có những câu chuyện cực ngầu bên ánh lửa trại vậy.