Duy Thái Diệp
Mình đang sở hữu bản có nút chai kiểu champagne này. Mà thực ra chuyện mùi hương thì cũng tùy gu mỗi người thôi, đúng không? Ai cũng có quyền mê mẩn cái mùi mình thích và chê bai cái mùi mình ghét mà. Có thể có những nhóm mùi nhất định sẽ thu hút những nhóm người nhất định, kiểu như do độ tuổi, giới tính, tầng lớp xã hội, sự tinh tế hay trải nghiệm, hay thậm chí là người hút thuốc hay không... Có rất nhiều yếu tố như vậy. Và điều này liên quan gì đến Eau Absolu ư? Mình nghĩ là liên quan rất nhiều đấy. Với mình, em này cực kỳ thú vị. Nó sắc sảo, không hề ngọt, có mùi cam chanh, mùi đất và rất phức hợp. Mình thích nó. Nói thật thì đây không phải là kiểu mùi khiến mình "yêu ngay lập tức", cũng không phải kiểu gợi lên những ký ức ấm áp hay sự quyến rũ, nhưng mình vẫn rất thích xịt em này. Mình tận hưởng cái cảm giác như đang được bao phủ bởi một làn hương mạnh mẽ, có chút gì đó hơi "xà phòng" nhưng cực kỳ sảng khoái. Nó làm mình liên tưởng đến vùng Nam Pháp vào giữa mùa hè – không phải kiểu vùng Riviera sang chảnh đâu, mà là vùng nội địa, nơi cái nắng có chút gắt gỏng và không khí thì thoang thoảng mùi cỏ khô. Cách mà mùi hương này tái hiện lại một vùng đất cụ thể như vậy thực sự làm mình thấy mê mẩn. Khi đọc review của người khác, mình hay để ý xem phong cách nước hoa của họ là gì. Và cũng chẳng có gì lạ khi thấy những kiểu nhận xét trái chiều dựa trên gu của họ. Giống như việc dù có vô số loại burger ăn liền được bán ra và được yêu thích, thì mình vẫn phải thừa nhận là mình hơi "kén chọn" khi coi chúng giống như một sự lười biếng của thực phẩm công nghiệp hơn là biểu hiện của chất lượng. Vì thế, Mona di Orio hay Eau Absolu có lẽ chỉ dành cho một nhóm nhỏ những người thích tìm kiếm thứ gì đó khác biệt và đẹp một cách kỳ lạ. Mình nhận ra rằng việc xịt đi xịt lại một mùi hương không có nghĩa là trải nghiệm sẽ giống hệt nhau. Quay lại với Eau Absolu giống như việc mình trở về một nơi quen thuộc nhưng lại thấy nó có chút gì đó khác lạ so với trước đây. Tuy nhiên, vẻ đẹp và sức hút của nó thì vẫn luôn ở đó. Có một thời mình hay để chanh héo đi cho đến khi nó cứng lại và chuyển màu nâu, lúc đó mùi tinh dầu cam chanh tỏa ra cực kỳ đậm đặc và sắc sảo. Nó không nồng nặc nhưng nếu đưa sát mũi vào, bạn sẽ cảm nhận được cái "hồn" của trái chanh, cứ như thể quả chanh đã hóa thành những viên hổ phách vậy. Có lẽ đơn giản là vì ngôn ngữ mùi hương của Mona di Orio thực sự chạm đến mình. Trong cả ba dòng mình đã quen thuộc là Vetyver, Etoile d'Hollande và Eau Absolu, mình đều cực kỳ mê cái vị chua nhẹ đầy kích thích đó.