Mở đầu là một chút hương cam chanh nhạt nhòa rồi biến mất nhanh chóng, may là vậy. Sau đó, một đóa hồng trong trẻo, mọng nước dần hiện lên làm chủ đạo, hòa quyện trong nốt trà xanh thanh tao, tạo nên cảm giác rất đặc trưng. Cảm giác chai này có nét khá giống với mùi Qi của nhà Ormonde Jayne. Ấn tượng chung là một mùi hương xanh mướt, hơi hướng semi-aquatic với những loài hoa kiểu Anh đầy tinh tế, nổi bật nhất là hoa hồng và một chút hoa kim ngân nhẹ nhàng, không quá nữ tính. Điểm mình thấy thú vị là các nốt phấn hoa và mật ong đã giúp nốt trà xanh trở nên có chiều sâu và sống động hơn hẳn. Có vẻ như nhà làm hương muốn tái hiện lại những khu vườn trên sân thượng ở trung tâm London, và họ đã làm rất tốt. Một không gian cực kỳ yên bình, giống như một ốc đảo nhỏ giữa lòng thành phố, tách biệt hẳn với sự náo nhiệt của dòng xe cộ bên dưới.
Càng về sau, hương hoa hồng có trở nên đầy đặn hơn một chút nhưng vẫn không thực sự rõ nét. Thay vào đó, một cảm giác gỗ khô dần xuất hiện, mang lại chút mạnh mẽ nhưng cũng khiến trải nghiệm chuyển sang tông hơi hướng tổng hợp. Cái mùi gỗ khô xen lẫn chút hơi hướng biển này chắc chắn là do sự góp mặt của Norlimbanol – thứ mà người ta hay gọi là mùi 'gỗ trôi dạt'. Trong khoảng 6 tiếng đầu, sự kết hợp này vẫn khá mượt mà và ăn nhập với tinh thần của Hidden. Thế nhưng, sau 6 tiếng đó, mọi thứ chỉ còn lại một 'bộ khung' gỗ tổng hợp thiếu sức sống. Nó khiến độ lưu hương của Hidden kéo dài đến tận... cả mấy ngày trời, nên nếu bạn có lỡ xịt lên quần áo thì đúng là 'cực hình' luôn đó.
Đến đây mình phải đặt một dấu hỏi: Liệu cái kết thúc đơn điệu đến mức cực đoan này có mâu thuẫn với ý tưởng ban đầu của thương hiệu không? Về mặt ý tưởng, một cái kết như vậy chẳng hề ăn nhập với sự biến chuyển phức tạp và mong manh của những khu vườn trên cao ở London. Không phải là vì không ai tìm thấy gỗ trôi dạt trên sân thượng, mà là về mặt thẩm mỹ ấy. Việc Hidden lưu hương quá lâu không chỉ tạo cảm giác không cần thiết, mà cái nốt cuối khô khan, tẻ nhạt này còn đẩy mùi hương sang một thái cực khác. Tổng thể, nó trở thành kiểu nước hoa nhẹ tênh, lan tỏa nhưng không tạo được điểm nhấn mạnh mẽ, mà thiên về một 'ấn tượng' trừu tượng, tối giản và không phô trương. Một mùi hương sạch sẽ, có tính toán nhưng lại chẳng muốn khẳng định điều gì cả. Liệu nước hoa có thể theo phong cách 'normcore' không nhỉ?