Nhung Như Vũ
Nếu không được một người bạn cực kỳ đáng yêu tặng cho chai chiết này thì chắc chắn cả triệu năm nữa mình cũng chẳng bao giờ tự mua em nó đâu. Ban đầu mình định tìm mùi gỗ đàn hương cơ, nhưng bạn ấy lại gửi cho mình em này. Và trời ơi, nó đẹp thực sự! Nếu bạn thích kiểu mùi cay nhẹ nhàng, tinh tế (không phải kiểu cay nồng của tiêu đâu nha, mà là kiểu giống như hạt tiêu Jamaica ấy, chắc là do nhục đậu khấu với gừng, chứ không phải tiêu hồng đâu) thì sẽ mê em này lắm. Tiêu hồng với mình cảm giác hơi bị nóng, còn em này thì không hề. Nhờ có cỏ hương bài mà mùi có chút gì đó mộc mạc của gỗ, nhưng lại không bị cái kiểu mùi Javanol giả tạo mà mình cực ghét, mà nó còn có chút ngọt thanh như mùi cỏ tươi nữa. Kiểu mùi cỏ xanh mướt, thanh thoát và ngọt dịu ấy. Xin lỗi nha, tả bằng lời hơi khó thật. Hạt cà rốt với nhựa benzoin chắc chắn là yếu tố tạo nên độ ngọt, nhưng là kiểu ngọt rất thú vị chứ không phải kiểu ngọt lịm của đường đâu. Và bất ngờ lớn nhất đối với mình – thứ mà nếu không được tặng thì mình sẽ chẳng bao giờ thử – chính là nốt da thuộc. Bình thường mùi da thuộc với mình cứ như mùi bên trong cái túi xách ấy, nhưng ở đây nó lại làm mọi thứ trở nên sâu lắng và gắn kết hơn hẳn. À, mình còn chưa nhắc đến hoa diên vĩ nữa, không hiểu sao nó lại ở đó nhưng lại cực kỳ thanh thoát, giống như những bông bồ công anh đang bay trong gió vậy. Bạn sẽ cảm nhận được nó hiện diện nhưng không hề lấn át, nó cứ hòa quyện, hòa quyện mãi thôi. Biết là viết ra thế này nghe hơi rối rắm, chính mình viết cũng thấy lú luôn, nhưng đây là một mùi hương cực kỳ thống nhất và khó có thể gọi tên chính xác được. Bạn sẽ chỉ muốn hít hà nó mãi, và muốn được khoác lên mình mùi hương này thôi.