David Huỳnh
Mùa xuân vừa rồi mình có ghé Perfumology khi đi Philadelphia. Trong tất cả mấy mẫu thử mình mua và những thứ mình đã trải nghiệm, thì chỉ có một nhát xịt Kintsugi lên mu bàn tay thôi mà làm mình bị ám ảnh suốt cả quãng đường dài lái xe về nhà. Đây chính là chai nước hoa mình thực sự khao khát, dù ban đầu mình định đi thử mấy mùi đang được săn đón hơn. Mùi này lạ lắm. Nhìn mấy cái comment "mùi này giống mùi..." ở trên là thấy ngay sự khác biệt, chẳng ai đồng ý với ai cả. Dù có nốt da thuộc và mâm xôi, nhưng chẳng thấy ai nhắc đến mấy dòng da của Tom Ford. Có cả hoa hồng và hoắc hương nữa, nhưng cũng không ai so sánh với Portrait of a Lady. Mà cũng đúng thôi, vì nó không hề giống chúng. Nó có một nét đất và rêu cực kỳ đặc trưng, được làm ngọt lại bởi hương hoa – kiểu như những cánh hoa tím, hồng và trắng đang vươn lên từ nền đất ẩm ướt đầy rêu, đẹp, nhiều tầng lớp và cực kỳ tự nhiên. Càng xịt em này, mình càng thấy thấm thía cái ý tưởng của Kintsugi – nghệ thuật dùng vàng để hàn gắn những mảnh gốm vỡ, biến những vết nứt thành điểm nhấn đầy vẻ đẹp. Chẳng có gì đáng xấu hổ khi chúng ta có những vết thương, thay vì che giấu, mình có thể tôn vinh chúng. Kintsugi có lẽ không phải là một mùi hương "hoàn hảo", kiểu dễ dùng hay chiều lòng đám đông. Bạn dùng nó để tôn vinh sự độc bản đầy khiếm khuyết và cả những vết sẹo đã tạo nên con người bạn hiện tại. À, thêm nữa là mấy cái chai của Masque Milano đẹp xỉu luôn, thủy tinh dày dặn, nắp cao su cầm rất thích tay, vòi xịt thì cực mượt... đúng là một niềm vui thực sự!