Người dùng ẩn danh
Một mặt, mùi hương này thực sự rất đẹp. Nốt hương cánh hồng khô và gạo gợi nhớ về những gói gạo khô bọc trong vải tulle được lưu giữ cẩn thận từ ngày xưa, cái thời mà người ta vẫn thường tung gạo cho cô dâu chú rể. Nó giống như mùi hương tỏa ra từ bên trong một chiếc hộp đựng đồ trang sức nhỏ xinh, được vẽ tỉ mỉ và lót nhung từ thời thơ ấu của tôi – nơi tôi cất giữ tất cả những món đồ con gái điệu đà, như những túi thơm đám cưới, những hộp phấn nén cũ, những chai nước hoa cổ nhỏ xíu, chút phấn cuối cùng trong hộp mà mẹ tôi thường dùng, rồi cả hoa hồng và hoa violet khô, những dải ruy băng lụa, nhung cùng những mảnh vải tulle và lụa vụn. Nhưng mặt khác, nó lại khiến tôi liên tưởng đến một thứ hoàn toàn khác: miếng đệm của chiếc quần đạp xe cũ. Đó chính là mùi cơ thể của một người phụ nữ trưởng thành hòa lẫn với mồ hôi, thứ mùi đã thấm sâu vào miếng đệm sau hàng dặm đạp xe. Đó là chiếc quần mà tôi cần phải vứt đi vì đã sờn rách vài chỗ. Dù đã được giặt đi giặt lại rất nhiều lần, nhưng mùi hương đó vẫn không bao giờ biến mất hoàn toàn, cũng giống như cách mà mùi hương này cứ bám riết lấy da thịt tôi mỗi khi xịt. Với tôi thì mọi thứ hơi quá. Tôi không chắc mình có thể "cân" nổi một sự đối lập gay gắt đến như vậy.