Quang Bình Hà
Chuyện này là sao đây? Trong suốt cuộc đời đầy biến cố của mình, mình mới chỉ ngửi thấy cái mùi kinh khủng này đúng một lần duy nhất, đó là từ một con quái vật tên là Temperance. Thật mỉa mai, cái tên nghe có vẻ chừng mực, nhưng thực chất bà ta lại là một kẻ tham ăn vô độ. Mình gặp bà ta vào những ngày cuối cùng của thời niên thiếu, trước năm 16 tuổi, khi mình vừa mới gia nhập hải quân Hoàng gia. Hồi đó mình còn là một thằng nhóc non nớt, chưa phải là sĩ quan như sau này, và cũng lâu lắm sau đó mình mới rời hải quân để tự làm thuyền trưởng cho con tàu của riêng mình. Lúc đó tụi mình vừa cập bến Nassau sau một hành trình dài. Với cái chức lính thủy non trẻ, mình hay bị bắt nạt lắm, nhưng sau khi thắng được trận đánh tay đôi đầu tiên với lão lái tàu, mọi người bắt đầu quý mình hơn. Khi lên bờ ở Nassau, họ đưa mình vào một quán rượu và làm mình say khướt. Đến khi tỉnh dậy, mình đang nôn thốc nôn tháo vào một cái thùng rỗng. Trong ánh nến lờ mờ, mình thấy xung quanh toàn là thùng bia, giỏ trái cây và thịt muối, chắc là mình đã lảo đảo đi lạc vào kho chứa đồ rồi. Đang định rời đi thì mình nghe tiếng xích kêu lạch cạch phía sau kho thịt. Sàn nhà rung chuyển, và một mùi hôi thối nồng nặc xộc thẳng vào mũi. Từ sau những thùng gỗ, một bóng người khổng lồ hiện ra. Sau này mình mới biết tên bà ta là Temperance. Cái tên đó chắc là trò đùa của mấy gã phục vụ quán, vì chẳng có chút gì gọi là "chừng mực" ở người phụ nữ này cả. Họ giữ bà ta lại để trông coi lũ lợn rừng ở đồi gần đó, và bà ta đã trở nên nghiện máu. Bà ta cao ít nhất 2 mét, dáng người khom khom, tay trái đang cầm nguyên một con gà quay, mỡ gà bóng loáng trên đôi môi sưng phồng. Tay phải thì như đang ôm cả một thùng rượu mật ong. Đôi mắt bà ta gần như đen kịt, còn mũi thì bẹt một cách bất thường. Giọng bà ta vang lên, nghe chát chúa như tiếng đại bác của bọn cướp biển đang bắn xuyên qua thân tàu gỗ sồi vậy. "Lại đây với TemTem nào, đồ lợn con," bà ta gầm gừ, "lại đây cho mẹ ăn nào." Bà ta buông con gà xuống và vung tay tới nhanh đến mức không tưởng. Bà ta chộp lấy tay mình, nhưng nhờ lớp mỡ gà trơn trượt mà mình đã thoát ra được. Mình chạy thục mạng mà không dám ngoảnh đầu lại. Và đây chính là Wild Leather của Mancera. Nó tham lam, hôi thối, nồng nặc và kinh tởm. Ngay khi xịt nó lên tay, mình như bị kéo ngược về cái hầm tối đó, về nỗi kinh hoàng không thể diễn tả thành lời ấy. Mình cầu nguyện rằng thời gian đã xóa sổ con quái vật đó, nhưng sâu thẳm trong lòng, mình biết rõ. Khi thời khắc của mình đến, chắc chắn sẽ là do Temperance làm. Cuối cùng bà ta cũng thoát ra và đuổi kịp mình sau bao nhiêu năm đói khát không ngừng nghỉ. Lần tới nếu có ngửi thấy mùi Wild Leather này, mình biết chắc là bà ta đang ở rất gần, chờ đợi để nuốt chửng mình bằng hàm răng thối rữa và kéo mình xuống tận cùng đáy biển của Poseidon.