Đây là mẫu thử Mancera thứ hai mình thử hôm nay, và nó nằm ở thái cực hoàn toàn khác so với So Blue. Trước hết, mình phải thú thực là mình không phải "fan" của Oud (trầm hương) cho lắm. Mình cứ thắc mắc không biết có phải do các nhà nước hoa phương Tây dạo gần đây cứ lao đầu vào trào lưu Oud nên mới khiến mình thấy nó kém hấp dẫn đến vậy không. Mình cảm giác Oud trong nước hoa phương Đông được phối trộn hài hòa hơn, còn ở đây, nó cứ như một cú đập búa vậy – cực kỳ thô và mạnh. Với mình, Oud giống như một nốt hương "ồn ào" nhất thế gian, nó cứ gào thét khắp cả phòng và đè bẹp mọi mùi hương tinh tế khác.
Quay lại với Aoud Blue Notes nhé; ngay lần xịt đầu tiên, mình đã có phản ứng "cay mắt" quen thuộc với Oud, trong khi những mùi hương nhựa cây đậm đặc của gỗ bóng, long não, bạc hà, da thuộc và mật mía ấm áp tạm thời "bắt cóc" luôn cổ tay mình. Sau khoảng 10 phút, các nốt hương caramel, chà là, patchouli và thuốc lá ngọt ngào bắt đầu lộ diện. Tổng thể thì mình tưởng tượng nó giống như mùi của một phòng xông hơi bọc da vậy: mùi da, mùi gỗ thông ngọt ngào đang bốc hơi cùng với khuynh diệp và bạc hà được ném vào than hồng.
Khi những mùi hương mạnh mẽ kia dịu xuống (sau khoảng một tiếng), hương vanilla, ngọc lan tây và đàn hương nhẹ nhàng hơn sẽ tỏa ra từ da mình. Có một chút gì đó giống hoa hồng hoặc hoa loa kèn, cùng với các nốt chypre khô, nhưng chính cái nét mộc mạc của rễ diên vĩ và chút gì đó hơi "nồng" đã ngăn không cho Blue Notes trở nên quá nữ tính hay quá ngọt. Mình cũng không rõ cái tên "Blue Notes" ở đây ám chỉ điều gì, ngoài việc có thể là rễ diên vĩ hay chút violet mờ nhạt. Khi ngửi trực tiếp từ chai thì mình thấy nó có chút gì đó kiểu gel tắm nam giới, nhưng thiên về tông xanh lá hơn là xanh dương. Nếu xịt lên giấy thì mùi chanh, bergamot và neroli sẽ rõ hơn, nhưng vẫn bị nốt Oud áp đảo ngay từ đầu.
Dù không phải là thứ mình sẽ thường xuyên dùng, nhưng đây là một chai nước hoa thú vị, một lời khen lớn dành cho một người không thích Oud như mình. Chắc chắn mình sẽ gợi ý nó cho mấy ông bạn cơ bắp của mình!