Ôi, "Death and Decay" thân yêu của mình! Lại thêm một "siêu phẩm" nữa từ nhà Lush. Nó mang một cảm giác lờ đờ, tê dại và đầy thờ ơ một cách có chủ đích. Rất phức tạp và mang tính cá nhân cao. Một mùi hương gây mê hoặc nhưng cũng đầy vẻ khó gần, giống như một nữ ma cà rồng đang thì thầm với con mồi sắp sửa sa vào bẫy: "Hãy đến với phòng ngủ của ta."
Mùi hương là sự giao thoa giữa những đóa hoa ly trắng ngần với hoa hồng, ngọc lan tây và nhài; có những nốt hương tươi mới nhưng cũng có nhiều nốt đã héo úa theo thời gian, tạo nên một cảm giác xạ hương hoa cỏ rất lạ – đó chính là "Sự thối rữa" (Decay). Rồi cả cảm giác như lớp phấn trang điểm của người làm tang lễ phủ lên thi thể, một sự sạch sẽ giả tạo cố che đậy bản chất bên dưới: đó là "Cái chết" (Death) – một chút ẩm ướt, mùi indole (kiểu ngọt lịm nhưng bẩn và mục rữa), kem không ngọt, sáp và đinh hương. Những bạn từng lang thang ở nghĩa trang trong những cơn mưa tầm tã hay vô tình bắt gặp một ngôi mộ nông sẽ hiểu ngay cái vibe này – còn ai không cảm được thì chắc chắn là không hợp rồi! Nếu bạn không thích những chủ đề u tối, nếu cái tên làm bạn thấy bất an, nếu bạn chỉ thích hoa cỏ tươi tắn, rạng rỡ, hay ghét những ngày u ám và chỉ muốn những gì thật "basic", thì đây chắc chắn không phải là mùi hương dành cho bạn. Nó mang âm hưởng của bản nhạc "Bela Lugosi's Dead" của Bauhaus vậy.
Vẫn là công thức đậm đặc và lưu hương cực lâu đặc trưng của Lush. Mùi này hợp cho những không gian riêng tư (nhưng nhớ dùng vừa phải thôi nhé) – dù là đi đám tang hay đi làm văn phòng đều ổn. Mình có cả bản xịt và bản sáp, và mình thấy bản sáp sẽ làm nổi bật hơn các nốt hương kem và gia vị. Nó không phải kiểu mùi hương gây chú ý ngay lập tức, mà là kiểu khiến người ta cứ muốn hít hà mãi không thôi. Có lần mình được khen là "mùi của bạn nghe thật dễ chịu và ấm áp", lúc đó mình chỉ muốn cười vì không biết phải giải thích sao khi đáp lại: "Cảm ơn nha! Mình đang dùng Death and Decay của Lush đó."
Mùi hương này thực sự có một sức ảnh hưởng đầy ám ảnh lên mình. Mỗi lần xịt xong là mình lại thấy râm ran sống lưng, rồi tự nhiên muốn đánh mắt và eyeliner đậm hơn, tối hơn, môi thì tô màu đỏ rượu vang, nâu trầm hoặc đen; rồi lại lục tủ đồ để diện toàn đồ đen hoặc các tông màu trầm tối với phụ kiện bạc. Mình như được khoác lên mình vẻ Gothic, vẻ Victoria – trở thành một nàng thơ của chủ nghĩa lãng mạn u tối. Mình bị mê hoặc và xoa dịu bởi cái tên "Death and Decay" – một lời nhắc nhở về định mệnh không thể tránh khỏi của kiếp người. Và chính mùi hương này đã giúp mình tìm thấy sự bình yên với điều đó.