Oscar Công Trần
Tui nói thiệt, lúc đầu tui hơi bị coi thường Lush, cứ tưởng em này sẽ là kiểu cà phê - hoa hồng - vanilla ngọt ngào, đậm đà hơn cái Ristretto Intense Café của Montale một chút thôi. Ai dè vừa ngửi lên cổ tay là "tỉnh cả người" luôn, nó là mùi cà phê rang xay đen kịt, đắng ngắt, lại còn thêm chút cardamom nữa. Lúc khô lại thì mùi có dịu đi một xíu, cardamom nổi bật hơn và hoa hồng cũng có cơ hội "tỏa sáng" hơn, nhưng cái nốt trầm của gỗ oud cứ bám lấy, tạo cảm giác tối tăm và hơi đáng sợ. Thấy mọi người cứ khen ngọt, chắc là do cơ địa mỗi người mỗi khác, chứ tui xịt cả mấy tiếng đồng hồ mà chả thấy tí ngọt nào luôn. Có lẽ vì Lush dùng nguyên liệu tự nhiên nên mùi mới biến đổi dữ vậy - người thì thấy ngọt lịm, người thì chỉ thấy cardamom (cái này mà là mùi chính thì tui cũng mê). Còn tui á? Nó là kiểu cà phê đen cay nồng kiểu "đang lên cơn giận dữ" vậy đó. Độ lưu hương thì đỉnh thật. Tui không hợp để xịt em này lắm - tui thấy mùi cà phê đen kiểu này chỉ nên làm nhân vật phụ thôi, chứ để làm nhân vật chính thì nó quá gắt, quá đơn điệu và hơi khó gần. Tốn tận 150 bảng cho 100ml mà cái chai thủy tinh với bao bì nhìn rẻ tiền y hệt mấy dòng khác của hãng vốn có giá chỉ bằng 1/4. Thật sự luôn á! Tui không hiểu sao các hãng không chịu làm mấy bản mini 10ml hay dạng lăn cho mấy mùi "khó nhằn" này nhỉ - nhất là Lush, vì mấy dòng đại trà khác họ vẫn làm mà.