Dạo này mình có dịp dùng lại Akkad và Idole EDP nhờ mấy mẫu thử từ Luckyscent. Trong kệ nước hoa của mình, Korrigan luôn nằm trong top 20 mùi mình hay xịt nhất. Hôm nay mình cũng đang dùng Histoire D’Parfum 1899 Hemingway, cũng là một cái tên trong top 20 luôn. Mình hay thấy mọi người tranh luận về việc cùng một mùi mà mỗi người cảm nhận một kiểu. Để mình làm rõ hơn một chút nhé: với cái mũi đã quen mùi của mình, thì Initio Prive Rehab, 1899 và Spice Bomb Extreme (cùng với Pierre Guillaume Liquer Charnelle) cực kỳ giống nhau, mà độ lưu hương thì Rehab đứng đầu. Mình không sở hữu Rehab nhưng đã thử qua rất nhiều lần rồi và có khá nhiều chai Initio khác. Tiếc là với mức giá này, 1899 lại đáng tiền hơn hẳn, mình thấy đây là mùi có sự cân bằng giữa giá cả và hiệu năng tốt nhất – một cảm giác ngọt ngào của quế, oải hương và vanilla balsamic, mượt mà, nồng nàn và mùi hương đi theo một đường thẳng, không biến đổi nhiều suốt cả ngày.
Hồi mới mua chai Korrigan đầu tiên, mình cũng thấy nó khá giống 1899, nhưng nhờ có chút gia vị khô kiểu bụi bặm nên cảm giác nó tự nhiên hơn, bớt mùi rượu hơn và đủ khác biệt để mình quyết định mua cả chai. Nó bám cực lâu, các nốt gia vị ngọt cứ vương vấn cả ngày, tạo cảm giác thú vị hơn hẳn mấy mùi kia dù ở mức độ nhẹ nhàng hơn một chút. Hôm qua với hôm nay, mình cũng xịt thử Akkad và Idole lên cánh tay còn lại. Giờ thì mình đã nhớ ra tại sao hồi đó mình không mua chúng rồi. Cả hai đều có kiểu trình diễn khá giống nhau dù nốt hương khác biệt, và có vẻ như độ lưu hương cũng kém hơn, với phần hương cuối biến đổi khá nhanh và là lúc chúng khác biệt nhất. Akkad có lớp hương cam và bergamot béo ngậy, kiểu hơi có chút men rượu cực kỳ sang, nhưng nó biến mất nhanh lắm, để lại một tông gia vị tối hơn, trầm và bụi bặm hơn, trong khi sự ngọt ngào chỉ còn là một chút thoang thoảng ở nền. Nó thiên về cardamom (đậu khấu) nhiều hơn, các nốt khác như được bao quanh bởi nó vậy. Mình cực mê lúc mới xịt, nhưng với mình thì phần hương cuối mới là quan trọng nhất. Cuối cùng, mọi thứ dường như có thêm một chút cam chanh đắng, tạo cảm giác tối và đậm chất balsamic, giống như chúng được đặt trong một chiếc hũ với một phiến đá lạnh nhờ có labdanum, olibanum, hổ phách...
Ngược lại, Idole thì lại mang cảm giác nồng mùi rượu và ngọt hơn, giữ được lâu hơn, gần như tương đồng với Rehab, 1899 hay SBE. Sau khoảng một tiếng, mùi hương sẽ chuyển tông, sự ngọt ngào vẫn còn đó nhưng bớt mùi rượu đi, thay vào đó là một chút cay nồng kiểu bụi bặm – kiểu như chuyển từ cảm giác cam xanh mướt, có chút men rượu sang một kiểu sa mạc cacao nâu khô ráo và hơi có chút ngọt lịm như siro. Nó ấm hơn nhưng độ tỏa hương thì kém hơn. Mình sở hữu khá nhiều chai Idole rồi, nên mình nói thế này không phải để chê sản phẩm hay thương hiệu đâu, mà chỉ là dù chúng rất tuyệt, nhưng mình đã tìm được những lựa chọn khác phù hợp hơn với cảm xúc và logic của mình. Nói chung, nếu bạn đang tìm kiếm một mùi hương ngọt ngào, nồng nàn mùi rượu với các nốt quế, oải hương, nghệ tây, đậu khấu, gourmand hay balsamic... thì cứ thử hết mấy em này đi. Tất cả đều rất tuyệt và mình hoàn toàn hiểu tại sao mỗi người lại có một sự ưu tiên khác nhau khi so sánh chúng.