Hữu Long Lâm
Tôi cứ ngỡ mùi hương này sẽ đậm chất vanilla, nhưng thực tế vanilla chỉ đóng vai trò phụ từ lúc mới xịt cho đến tận tầng hương cuối, nó chỉ thoang thoảng chứ không phải mùi chủ đạo. Tiêu chiếm ưu thế ngay từ nốt hương đầu, đặc biệt là sự hiện diện của tiêu Tứ Xuyên xuyên suốt toàn bộ mùi hương. Đó là một kiểu cay nồng, xộc lên mũi. Khi xuống đến tầng hương cuối, tiêu kết hợp với gỗ đàn hương, vanilla và hổ phách để tạo nên một bầu không khí rất riêng, nhưng cái ngọt và cay ở đây không phải kiểu gourmand, mà nó thuộc về thế giới của ẩm thực Trung Hoa. Mọi người đã bao giờ nghe đến ngũ vị hương chưa? Từ nốt đầu đến nốt giữa, nó gần giống như mùi bột vanilla rắc lên trên thứ đó, nhưng không hề ngọt. Nó là mùi hương của một gian bếp trong nhà hàng Trung Hoa. Với người phương Tây, mùi hương này có thể được định nghĩa là phong cách phương Đông, có thể là cay và tươi mát, nhưng với văn hóa ẩm thực Đông Nam Á, nó giống như cảm giác bạn vừa đi ăn rau xào ở một nhà hàng Trung Hoa chính gốc về vậy. Sau khi đã "dám" xịt cái mùi nhà hàng Trung Hoa đó, thì đến tầng hương cuối, nó lại chuyển thành mùi của một ngôi chùa. Đây là một kiểu mùi hương "Á Đông mô phỏng" nhất quán mà người phương Tây có thể tưởng tượng ra, còn cá nhân tôi thì thấy mệt mỏi khi nó gợi nhắc về một ngày tang lễ: ăn uống cùng họ hàng trong lúc hỏa táng, nhặt xương, rồi lại nghe tiếng tụng kinh ở chùa. Tôi cảm thấy mùi hương này có lẽ quá gần gũi với mùi vị của cuộc sống phương Đông.