Reese Chi
Tui không thể phủ nhận là ý tưởng đằng sau chai nước hoa này cực kỳ cuốn luôn. Kiểu như nhà sáng tạo viết là: "Hoa gây nghiện, thảo mộc gây ảo giác và các loại gia vị ma mị là thành phần chính của Kashnoir... một loại thuốc chết người đầy mê hoặc, làm mờ lý trí và làm tê liệt các giác quan. Một mùi hương mạnh mẽ, có thể dẫn đến sự quên lãng, thậm chí là nguy hiểm cho người xịt." Nhưng mà, tui xịt lên thì chả thấy thế tí nào! Tui cứ ngỡ nó phải kiểu mùi động vật, tối tăm và có chút trái cây cơ, nhưng cảm giác mùi này nó cứ lan man khắp nơi ấy! Nó có heliotrope, elemi, vanilla, ngò rí, cam chanh, patchouli, hoa hồng và oải hương, nhưng tui thấy nó cứ như một mớ hỗn độn vậy. Mùi hơi hướng phấn và có nét giống "Shalimar bản vintage". Thực sự nó có thể là một chai nước hoa tuyệt vời, nhưng không hề giống như những gì nhà sáng tạo mô tả hay kỳ vọng. Cécile Zarokian là một perfumer khá ổn, tui cũng thích mấy chai như "Fêtes Persanes" hay "Nuit Andalouse" của bả, nhưng lần này bả chưa lột tả được cái vibe mà nghệ sĩ muốn truyền tải. Với tui, đây chỉ là một mùi hương bình thường thôi chứ chẳng phải "vùng Viễn Đông huyền bí và cấm kỵ" gì đâu. (Update ngày 28/02/2020) Khi khoác lên mình trên da, nó cực kỳ giống với "Shalimar vintage" luôn! Tui vẫn không hiểu chủ nhân muốn nó có mùi gì nữa. Nếu muốn hướng tới "vùng Viễn Đông huyền bí", đáng lẽ phải có các nốt hương đặc trưng của châu Á như: sả, lan, trái cây nhiệt đới ngọt dịu, phấn mỹ phẩm, nốt hương ẩm ướt, nắng ấm, hoa trắng, hay hoa nhài nồng nàn... Trong khi đó, "Kashnoir" lại thiên về kiểu vẻ đẹp chết người của châu Âu, giống như mùi của nhân vật Sévérine hay Elektra King trong phim James Bond ấy, chứ không phải một mỹ nhân Á Đông quyến rũ. Chốt lại là, sự kết hợp này rất đẹp nhưng lại không đi đúng hướng mà chủ nhân mong muốn, bù lại nó là một lựa chọn thay thế cực ổn cho mấy bà nào đang tìm kiếm mùi "Shalimar vintage".