Người dùng ẩn danh
Voleur de Roses (kiểu như "Kẻ trộm hoa hồng" ấy) là một em nước hoa của nhà L’Artisan Parfumeur, ra mắt từ năm 1993. Theo cái mũi đơn giản của tui với mấy cái note trên mạng thì bảng thành phần cũng chẳng có gì cao siêu: chỉ là hoa hồng, mận và hoắc hương thôi. Mà nói thật lòng nha, tui chả thấy mùi mận đâu cả. Biết tại sao không? Mận nó cũng giống như bông cải xanh hay cà rốt thôi, về cơ bản là chẳng có mùi gì đặc trưng cả. Nếu không tin thì lần tới ăn thử là biết liền. Nên là mấy bà mà đọc thấy reviewer nào bảo "ngửi thấy mùi mận" thì thôi, bỏ qua đi cho đỡ mất thời gian, họ đang chém gió đấy. Càng xịt em này, tui càng thấy cái mùi này tập trung vào đủ mọi sắc thái khác nhau của hoắc hương trên da. Khi ngửi thoáng qua da mình, nó cho cảm giác hoắc hương kiểu tươi mát, xanh mướt. Nhưng khi ngửi sát chỗ vừa xịt, thì nó lại cực kỳ bẩn và đậm mùi đất. Hoa hồng đóng vai trò điều tiết sự chuyển biến của mùi hoắc hương; đôi khi ở xa thì chẳng thấy hoa hồng đâu, nhưng càng lại gần chỗ xịt thì mùi hoa hồng càng rõ rệt giữa cái nền hoắc hương đầy mùi đất ấy. Cảm giác như đang đứng giữa một vườn hồng trong cơn mưa rào vậy (nếu tui không nhầm thì còn có cả chút mùi ozone nữa, đỉnh thực sự). Một sự kết hợp giữa hoắc hương ẩm ướt, hơi có mùi nấm và men, hòa quyện cùng hoa hồng nhung tối màu, biến đổi liên tục. Tui thích cả hồng lẫn hoắc hương, nhưng trong em này, hai em nó cứ tranh giành vị trí trung tâm với nhau, làm mùi hương trở nên hơi lộn xộn và rối rắm. Tui thích cái sự ngọt ngào, mướt mướt và tươi sáng của hoa hồng, nhưng hoắc hương lại làm mọi thứ trở nên đục ngầu hết cả lên. Chốt lại là em này không hợp với da tui. Mà nói thật, ngay từ lúc mới xịt từ chai ra tui cũng không ưng lắm. Tui thích cái gì đó mà mùi hương tiến triển trên da một cách ổn định hơn. Với tui, em rose/patchouli thành công nhất từng ngửi là Bull’s Blood của Imaginary Authors (dù trên perfumista em này cũng chẳng phải kiểu mùi ai cũng thích). Nói chung, em này phụ thuộc cực kỳ nhiều vào chemistry của mỗi người. Nếu mấy bà thích cảm giác như đang lăn lộn giữa một cánh đồng hoắc hương trong một cơn giông bão thì có khi lại là "chân ái" đấy. Tui không ghét, chỉ là không bao giờ xịt em này thôi.