Người dùng ẩn danh
Celina ơi, nếu bạn thấy mùi này kiểu như bị "đánh gục bởi một cây sung" thì mình nghĩ bạn nên thử so sánh với Wild Fig and Cassis của Jo Malone xem. Mùi đó cực kỳ chân thực, kiểu một cái cây xanh mướt, ẩm ướt và đầy những quả sung chín mọng, đậm đà. Còn Premier Figuier thì có phần tinh tế và mang tính gợi hình hơn một chút; nó mát mẻ và xanh hơn hẳn so với một Philosykos ngọt ngào, thanh thoát và có phần hơi tuyến tính – cái mùi mà cứ làm mình liên tưởng đến những sắc thái hồng nhạt và oải hương ấy. Fico Di Amalfi từng là trải nghiệm nước hoa mùi sung đầu tiên của mình, nhưng sau khi đã thử qua PF, Jo Malone và cả Philosykos, mình có quay lại với "em" này – cái mùi mình từng rất yêu – thì nhận ra là hết yêu luôn rồi. Khác với mùi sung trong Un Jardin en Mediterranee của Hermes (mùi sung yêu thích mới của mình) được điểm xuyết bởi hương cà chua, thảo mộc, hoa cỏ và cả mùi đất tự nhiên, thì Fico Di Amalfi lại mang đến một cảm giác mùi sung rất gắt, bị biến đổi bởi môi trường xung quanh, tạo nên một nốt hương quá chín, nồng và có chút gì đó "đục" (không phải kiểu đất ẩm đâu, mà là kiểu mùi bị lẫn lộn, rối rắm ấy). Với mình, PF là một sự dung hòa cực kỳ ổn. Nó có cả hương quả sung lẫn hương cây sung, vừa nhẹ nhàng, sảng khoái, lại vừa có tính gợi hình, truyền tải được cái chất thơ của một trải nghiệm chân thực. Để làm được điều này có lẽ còn khó hơn cả việc tạo ra một mùi cây sung y như thật (như JM), hay chắt lọc được những khía cạnh mềm mại, thuần khiết nhất của trái sung (như Philosykos)... Còn việc chọn cái nào thì tùy vào cảm nhận khi xịt lên người thôi.