Mình có cập nhật thêm một chút: Thường thì các mùi hương sẽ có nhiều thành phần hơn những gì được liệt kê. Trên website của L'A P thì ghi các nốt là: ớt, đinh hương, ca cao, tonka và vanilla. Nghe nói người tạo ra "Piment Brulant" đã lấy cảm hứng từ thức uống "cacahuatl" của người Aztec, cùng với một công thức từ Tây Ban Nha năm 1631 – sự kết hợp giữa các nguyên liệu từ Tân Thế Giới như hạt ca cao, ớt, vanilla và annatto với các nguyên liệu từ Cựu Thế Giới như hạt hồi, quế, hạnh nhân, hạt phỉ và đường trắng. Hơn nữa, dạo này trào lưu làm socola hay kem socola mix cùng ớt, vanilla và các loại gia vị đang rất hot, và mình cực kỳ thích điều này. Vì mình cũng hay nấu các món kiểu Trung Đông, Ấn Độ hay Thái Lan, nên bảng thành phần của "Piment Brulant" thực sự làm mình thấy tò mò.
Thật sự mình đã rất bất ngờ với chai nước hoa này. Nó cực kỳ đậm đà, phức tạp và tinh tế – thậm chí còn hơn cả những chai khác của L'Artisan Parfumeur mà mình từng thử (mình vốn mê gần như tất cả các chai của nhà này). Sự kết hợp các tầng hương này thật kinh ngạc, nghe có vẻ hơi ngược đời nhưng lại cực kỳ ăn ý! Lúc mới xịt, mình thấy có mùi cam chanh (dù có vẻ nó không có trong thành phần - có lẽ là do quả mâm xôi mà một số blog nhắc tới), vanilla, ớt chuông đỏ và ớt cay. Khi mùi hương lan tỏa, thêm nhiều nốt hương khác hiện lên nhưng không có nốt nào quá lấn át. Đó là một mùi hoa cỏ kiểu trung tính, không hề bánh bèo. Rồi đến các nốt gia vị đầy lôi cuốn (trên perfumista thì ghi là quế, còn một số blog khác lại là đinh hương). Một chút hương socola thoang thoảng và đậm dần lên khi hương cuối lắng xuống, kèm theo một chút ấm áp kiểu animalic. Nhưng may mắn là nó hoàn toàn KHÔNG phải kiểu "gourmand" đâu nhé. Mình muốn đắm mình trong mùi hương này luôn! Dù vậy, nó không hề gây nồng gắt mà vẫn giữ được sự nhẹ nhàng, thanh thoát (dù độ lưu hương thì đúng kiểu "ngắn ngủi" đặc trưng của nhà L'Artisan Parfumeur).
Điểm trừ duy nhất là mình có cảm giác như "nếm" được mùi hương này trong một lúc ngắn, dù mình chỉ xịt lên tay thôi. Có vài mùi hương hay gây ra cảm giác này cho mình, giống như khi mình tránh dùng lemon verbena vì cái vị của nó cứ vương lại trong miệng cả tiếng đồng hồ dù mình chẳng hề ăn gì. Với "Piment Brulant" thì cảm giác này không khó chịu lắm, chỉ hơi gây xao nhãng một chút rồi cũng nhạt dần. Nhưng vì sự kết hợp các nốt hương này quá tuyệt vời nên điều đó cũng không ngăn được việc mình sẽ tiếp tục xịt em nó. Khi hương cuối lắng xuống, sự phức tạp vẫn được duy trì, và may là cả vanilla lẫn xạ hương đều không hề lấn át các nốt khác. Nếu dựa theo quy tắc thông thường thì em này hợp để dùng ban đêm hoặc khi trời lạnh, nhưng vì mình là fan của đồ ăn cay – thứ vốn đặc trưng của các nền văn hóa nhiệt đới – nên mình sẽ xịt em này bất cứ lúc nào!