Nhung Lê Tuyết Phạm
Tui lại tự hỏi không biết bên nhà sản xuất có gặp vấn đề về kiểm soát chất lượng không, chứ sao tui ngửi thấy mùi khác quá. Giống như bạn bên dưới nói, tui đã dành nhiều năm đi hái dâu tằm dại để ăn tươi (phải chọn quả thật chín mới ngon nha!) rồi đem làm mứt. Với tui, mùi của mấy bụi dâu tằm chính là mùi của tháng Tám. Mấy cái cây đó "ác" lắm, cứ quẹt vào da với quần áo đau điếng luôn. Người ta thường chỉ hái mấy quả ở rìa ngoài, nên mấy quả ở giữa cứ thế lớn dần rồi chín mọng dưới nắng. Chúng bám trên cây cho đến khi lên men, rồi rụng xuống đất, vỡ ra thành một thứ như rượu dâu tím lịm. Cái mùi đó nó sắc, ngọt, thơm kiểu hoa cỏ và có chút nồng nồng vị cồn, không giống bất kỳ loại quả mọng nào khác đâu. Tui có mua một bản chiết từ Surrender to Chance, cũng có khả năng là họ gửi nhầm cho tui rồi. Nhưng thật sự là cái mùi tui đang ngửi chẳng có tí gì liên quan đến dâu tằm cả. Thói quen của tui là hay test mù mấy bản chiết này để tự mình cảm nhận trước khi biết tên nó là gì. Phản ứng đầu tiên của tui là phải thốt lên vì quá thích! Các nốt hương kết hợp với nhau theo một cách cực kỳ bất ngờ. Xạ hương chắc chắn là nốt nền rồi. Nếu ai lớn lên vào những năm 70 giống tui thì ngửi cái là biết ngay. Mọi người còn nhớ mấy cái lọ xạ hương mùi dâu tây mà mấy bà hay mua hồi đó không? Nhưng cái này không hề ngọt kiểu đó nha. Tiếp theo, tui thấy có một nốt hương xanh xanh mà lúc đầu hơi khó nhận ra. Tui cứ ngỡ là bách xù, nhưng khi thấy là húng tây thì tui kiểu: "À, hèn gì, đúng là nó rồi". Còn cam chấn thì cũng chỉ làm đúng nhiệm vụ là vẫy tay chào một cái rồi "bắt xe đi mất" luôn. Nhưng mà mặc kệ mọi người nói gì đi, tui thề là không thấy tí mùi dâu tằm nào luôn. Tui có đưa cho chồng tui - người bạn đồng hành cùng tui đi hái dâu - thử thì ông ấy cũng chẳng thấy mùi dâu đâu cả. Tui cũng không giải thích nổi nữa. Nhưng mà dù sao thì cả hai vợ chồng tui đều cực kỳ, cực kỳ thích chai này. Chỉ riêng combo xạ hương với húng tây thôi đã là một sự kết hợp đỉnh cao rồi.