Alice Gia Mai
Càng ngửi càng thấy cuốn nha. Lúc đầu tui thấy nó mở đầu bằng nốt da thuộc khá gắt, kiểu nồng mùi tiêu với cả mùi thùng gỗ sồi đựng rượu scotch cũ ấy. Nhưng rồi ngay sau đó, mùi hương bắt đầu dịu lại, chuyển sang một tông cực kỳ mộng mơ. Cái tên "Dzongkha" vốn là ngôn ngữ của vương quốc Bhutan, và để hiểu được chai này thì phải hiểu cái cảm hứng tạo ra nó: chính là Papyrus (cây cói)! Tui chưa bao giờ ngửi thấy mùi papyrus trong nước hoa luôn, nhưng nó lại xuất hiện giữa đống gia vị, gỗ, khói và một chút hương hoa nhẹ nhàng. Có cả nốt bạch đậu khấu kiểu như trà bạch đậu khấu ấy, thêm chút hương trái cây với hoa diên vĩ nữa. Càng để lâu thì mùi gỗ càng nổi lên, rồi nó chuyển sang kiểu da thuộc pha hương trầm, cảm giác cứ trầm mặc, tĩnh lặng suốt một hồi lâu. Điểm trừ là độ tỏa hương không mạnh lắm, mùi nó "ngoan" đến mức phải áp sát mũi vào da mới thấy được. Không phải là tệ, nhưng mà hơi yếu. Cảm giác nó cứ như sắp chạm tới sự hoàn hảo nhưng vẫn còn thiếu một chút gì đó. Kiểu như sắp thấy sự thiền định, sắp thấy mình đang ở trong rừng, hay sắp thấy một nồi gia vị đang sôi sùng sục... nhưng mà vẫn chưa tới. Tui thích nó, nhưng ước gì nó mạnh mẽ hơn và tỏa sáng hơn một chút. Tui chấm tầm 6.5 - 7/10, mà nghiêng về 7 hơn nha.