Cái em này đúng là "đồ quỷ quyệt" luôn á; tui đọc qua bao nhiêu lời khen chê rồi, người thì bảo mùi như phân, người bảo như sách cũ, có người lại nói giống mùi rạp xiếc, hay một buổi tối ở vùng nhiệt đới đầy mùn cưa... Nghe đủ thứ ý kiến trái chiều làm tui tò mò quá, thế là phải đi kiếm ngay một bản chiết từ cái chai màu xanh lá đậm về thử. Ai cũng tung hô cái chai đời cũ có hình quý bà với con hổ, nhưng tui thì phải dùng tạm bản này thôi, mà trời ơi, tui không hề thất vọng chút nào luôn!
Cái tên "Dzing!" nghe đúng kiểu âm thanh bùng nổ luôn, vì nó làm tui nhớ lại y hệt cái cảm giác chạy bộ trong rừng nhiệt đới ẩm ướt vào ban đêm vậy – kiểu như hơi thở dồn dập làm mũi mình thông thoáng, rồi không khí thì đặc quánh mùi hoa Pulai nở về đêm, lẫn với mùi trái cây chín nẫu và hoa dập nát dưới chân. Nó là một cái mùi cay nồng, đầy "ngạo mạn", cảm giác không chỉ đơn thuần là mùi thực vật đâu, tui nghĩ chỉ có kiểu thực vật phân hủy dưới cái nóng hầm hập của vùng xích đạo mới ra được cái mùi như thế này. Kỳ lạ ở chỗ, dù danh sách thành phần chẳng thấy hoa nào khác ngoài nghệ tây, nhưng với tui, em nó không bắt đầu bằng mùi da thuộc đâu, mà là một luồng hương hoa trắng đầy mê hoặc, quyện thêm chút nhục đậu khấu và có lẽ là cả lá dứa nữa, tạo nên một cảm giác kiểu "gourmand" Đông Nam Á cực kỳ kích thích. Đúng là một sự biến hóa kỳ diệu từ các nguyên liệu!
Sau khoảng một tiếng (hoặc nhanh hơn nếu xịt lên cổ tay), mùi sẽ dịu lại thành một tông da thuộc béo ngậy, ấm áp và cực kỳ dễ chịu. Cảm giác như mình đang ngồi lọt thỏm trong một chiếc ghế bành cũ, nơi mà một người cực kỳ cuốn hút hay nằm thư giãn, kiểu như mùi da thuộc tiếp xúc trực tiếp với làn da trần vậy. Nếu có một thế giới lý tưởng, tui nghĩ con người tự nhiên sẽ có mùi như thế này; có khi người thương của mình cũng đã có mùi như vậy rồi... Tự nhiên tui lại liên tưởng đến cảnh trong phim "A Single Man" của Tom Ford, khi nhân vật chính hít hà mùi của chú chó fox terrier và thấy nó "thơm như bánh mì nướng bơ" vậy. Cái sự thân thuộc, riêng tư đó thực sự rất khó tả.