Người dùng ẩn danh
L'Artisan lúc nào cũng làm mình bất ngờ theo kiểu đó. Đọc note thì cứ tưởng là biết tuốt rồi, nhưng đến lúc xịt lên cổ tay là kiểu mặt kiểu "Cái quái gì thế này!?" luôn. Mà cũng không trách Bertrand Duchaufour được, vì chai này là "đứa con" của Jean Claude Ellena. Mình cực mê các tác phẩm của Jean Claude và cũng sở hữu kha khá mùi ông ấy làm cho Hermes. Nhưng đây chắc chắn không phải là mùi kiểu Hermes đâu, không hề nhé. Cảm giác như JC muốn chứng minh rằng ông ấy có thể làm những thứ "khác biệt" hay ho chẳng kém gì Bertrand vậy. Ước gì chúng mình được thưởng thức thêm nhiều hơn những gì JC làm cho nhà này trước khi ông ấy về hẳn Hermes. Mở đầu là một cú bùng nổ của gỗ tuyết tùng, nhưng mình đã lờ mờ nhận ra một mùi hương cực kỳ lạ lẫm đang lao thẳng vào khứu giác. Đó là nốt hương kiểu bột bánh (doughy). Cảm giác như cái ông người tuyết khổng lồ trong Ghostbusters đang lao đến ôm chầm lấy mình, cuốn bay hết mọi định kiến luôn! (À mà hình như mình nhầm ông Stay Puft với Pillsbury Dough Boy rồi, đây không phải mùi kẹo marshmallow đâu, mà là mùi bột bánh tươi mới cơ). Hình như có cả Iris ở đâu đó, nhưng được dùng cực kỳ khéo để tôn lên cái cảm giác phấn mịn của bột bánh, chứ không hề lấn át như trong mấy chai khác. Nếu bạn là fan cứng của Iris thì chai này có lẽ không dành cho bạn đâu. Lúc mình mới xịt, người yêu mình kiểu: "Wow, thơm thế!", xong còn năn nỉ mình tặng cả chai cho anh ấy luôn. Nhưng sau đó thì anh ấy lại hơi phân vân, mà mình nghĩ là mình hiểu lý do; anh ấy giống như một chú mèo cần thời gian để làm quen với "người lạ" vậy. Nhưng rồi anh ấy sẽ quen thôi, vì cái mùi "bột bánh" này sẽ bám trụ rất lâu đấy.