Maggie Ánh
Mình không phải người theo đạo, nhưng thỉnh thoảng bố mẹ vẫn hay đưa mình đi lễ vào dịp Giáng sinh trong mấy nhà thờ cổ kính mà cũng hơi đáng sợ. Ở đó có mấy chú mặc áo choàng đi dọc lối đi, tay đung đưa mấy cái lư hương kim loại lớn tỏa khói nghi ngút. Cái mùi đó hiếm khi xuất hiện trong đời mình (chắc mỗi năm một lần thôi), nên tự nhiên nó mang một cảm giác rất huyền bí. Nhưng mà không phải kiểu huyền bí quyến rũ đâu, kiểu nó cứ mơ hồ sao ấy. Một kiểu nghi lễ mà mình chẳng cảm thấy gì cả, cũng chẳng hiểu chuyện gì đang diễn ra. Thú thật là lúc đó mình chỉ muốn ở nhà chơi máy tính thôi. Đó là tất cả những gì mình cảm nhận được từ mùi này, cộng thêm một đống hổ phách nữa, mà mình thì cực ghét mùi hổ phách trên người mình. Nó làm mình liên tưởng đến kiểu ai đó đang cố gắng hết sức để có mùi hương gì đó, bất kể là gì. Cứ cố làm cho nó nồng nặc lên cho bằng được, nhưng với mình thì chẳng có sự kết nối nào cả. Cập nhật chút: Mình để chai chiết này "nghỉ" khoảng 4 tháng rồi, và giờ thì nó ngon cực kỳ luôn! Mùi khói rất rõ, kiểu như mùi củi cháy trong lò ấy, mà lại còn có chút ngọt nữa. Nó làm mình liên tưởng đến tháng Tám, cái cảm giác thời tiết chuyển dần sang thu, rồi mấy lễ hội Phục hưng hay Halloween nữa. Một mùi hương cực kỳ cuốn hút. Mình cứ muốn hít hà mãi cái cổ tay thôi, chắc phải chốt ngay một chai full quá!