Chai nước hoa xinh xỉu này mình mới nhận được hôm qua là phải xịt thử ngay và luôn. Chỉ cần một shot thôi là đã thơm nức cả phòng, độ bám tỏa thì đúng kiểu "vĩnh cửu" luôn, nhưng mà nói thật là mình đang thấy hơi bị hoang mang. Mở đầu là mùi dứa xanh, chưa chín, kiểu cực mạnh và nam tính, pha chút note xanh xạ hương, may là nó chỉ kéo dài tầm 30 giây thôi. Sau đó, mùi chuyển sang kiểu hoa hồng và vanilla rất chua và có chút phấn giống Delina, nhưng lại kèm theo một cái vibe kim loại mạnh đến mức mình cảm nhận được cả vị trong miệng luôn. Thề không đùa đâu, mình xịt một phát lên cổ tay rồi đi dạo, dù có mặc áo mưa mà vẫn ngửi thấy mùi này, cảm giác như có vị kim loại trong miệng ấy. Không hẳn là kiểu như ngậm đồng xu đâu, mà nó cứ kiểu "màu bạc" ấy. Mình là người cực mê mấy dòng nước hoa "beast mode" mạnh mẽ, nhưng cái mở đầu nam tính kỳ lạ với cái chất kim loại này làm mình không thẩm nổi. Dù vậy, mình sẽ để em Lamar Kajal này "nghỉ" thêm một thời gian cho nó ổn định rồi sẽ cập nhật lại sau xem có khá hơn không. Điểm cộng duy nhất là cái chai đẹp xuất sắc, nhìn như một kho báu mạ vàng đặt trên bàn trang điểm vậy, dù không mê mùi nhưng mình mê cái chai này lắm!
Tiện đây mình cũng muốn so sánh em Lamar Kajal này với Lataffa Bade’e Al Oud Honor and Glory, cũng là một em nước hoa Trung Đông có note dứa nổi bật. Lúc đầu, Honor & Glory cho mình cảm giác mở đầu bằng dứa kiểu nam tính, còn base vanilla và oud thì hơi nhạt nhòa. Nhưng sau khoảng một tháng để em nó "nghỉ", mùi hương đã thay đổi hoàn toàn thành một sự kết hợp cực phẩm: dứa béo ngậy, ngọt lịm như topping trên lớp kem vanilla crème brûlée, nằm trên nền oud và đường cực mượt. Note hoa ở Honor & Glory rất nhẹ nhàng, dễ chịu, trong khi note hoa hồng ở Lamar Kajal thì đúng kiểu "bùng nổ" luôn. Độ bám tỏa của Honor & Glory tất nhiên không bền bỉ bằng Lamar Kajal, nhưng xét về giá thành và sự cân bằng ngọt ngào, béo ngậy thì hiện tại mình vẫn ưu tiên Honor & Glory hơn.