Hương Lý
Ode to Dullness của nhà Juliette Has A Gun nằm ngay điểm giao thoa giữa mùi hương da thịt, kiểu designer quen thuộc và cả sự phá cách của niche. Nó là một mùi xạ hương ngọt ngào, kiểu kem mịn và phấn thơm nhưng vẫn rất sạch sẽ, điểm xuyết thêm chút gỗ đàn hương mặn mòi. Với tui thì nó không bị biến thành mùi động vật, nhưng cảm giác nó hòa quyện cực kỳ tốt với mùi cơ thể tự nhiên, nên có khi nói nó là mùi "animalic" cũng không sai nhỉ? Cái chai mới này của JHAG chẳng làm tui bất ngờ chút nào. Nghe mùi cứ như kiểu họ trộn Mmmm..., Sunny Side Up với Musc Invisible (và có thể là vài thứ khác nữa) lại với nhau vậy, hèn gì cái tên của nó vừa giống một trò đùa nội bộ, vừa như một cách để "phòng thủ" trước dư luận. OtD mang lại cảm giác như là cô em gái trẻ trung, thoải mái hơn của em Pegasus nhà PdM – cái em mà tui thấy hơi bị "sang chảnh quá mức" để dùng hàng ngày. Ngược lại, OtD lại cực kỳ hoàn hảo để xịt mỗi ngày, đi làm cũng ổn, thậm chí có thể dùng làm phong cách đặc trưng luôn. Tui chưa thử em này trong thời tiết lạnh, nhưng với một mùi thiên về các nốt hương nền đậm như thế này, cộng thêm hoa hồi tạo cảm giác ấm áp, dễ chịu mà không bị bết dính, tui nghĩ nó sẽ trụ tốt. Vì có yếu tố phân tử nên nhất định phải thử trên da chứ đừng chỉ test trên giấy nha. Tui thấy hơi khó để ngửi trực tiếp mùi trên da, nhưng nó cứ thoang thoảng như một lớp hào quang vậy; mang lại cảm giác rất an yên, kiểu như đang thiền ấy. Đúng là một mùi hương phức tạp đầy ẩn ý, dù cái tên nghe có vẻ "nhạt nhẽo" nhưng nó lại vừa mang nét hoài niệm, vừa cực kỳ hiện đại. Đây thực sự là một trong những siêu phẩm xuất sắc nhất từ trước đến nay của JHAG. 4.5/5