Nhật Trí Khưu
Mùi hương này tựa như khoảnh khắc ta lặng ngắm hoàng hôn dần buông sau những tòa nhà bê tông xám xịt từ phía xa, nhìn xuyên qua kẽ lá của một vạt xanh hiếm hoi sót lại giữa những khối bê tông vỉa hè khô khốc. Tiếng lá khô vỡ vụn dưới chân, mùi đất đen ẩm ướt tỏa ra hơi thở nồng nàn của đất mẹ, một sự tĩnh lặng khó tìm, và sự hiện diện đầy chất thơ của buổi chập choạng tối.