Người dùng ẩn danh
Mấy ông sành nước hoa khó tính thường hay soi mùi gỗ đàn hương xem nó có giống với phong cách của gỗ Mysore không. Cái tinh dầu từ cây Santalum album vùng Mysore ở Ấn Độ từ xưa tới giờ luôn được coi là chuẩn mực vàng của các loại dầu đàn hương. Nhưng mà giờ bị khai thác quá mức đến mức gần như tuyệt chủng rồi, hồi năm 1996 nó còn chiếm tới 70% sản lượng thế giới, còn giờ thì sản lượng ít hơn nhiều mà giá thì chát thôi rồi. Riêng tui thì tiêu chuẩn về mùi đàn hương trong nước hoa thoải mái hơn nhiều, tui thấy gỗ Australian spicatum hay Santalum album vùng khác cũng ổn áp hết. Tui cũng không muốn thần thánh hóa gỗ Mysore làm gì, vì cái kiểu khai thác cạn kiệt như vậy chẳng có gì đáng để ca ngợi cả. Cơ mà nói đi cũng phải nói lại, cái chai ít người biết của nhà I Profumi di Firenze này làm tui nhớ tới hũ dầu Mysore lâu năm tui đang giữ, nhưng mà nó được tinh chỉnh mượt mà và sang hơn. Lúc mới xịt thì thấy sáng và sắc, sau đó chuyển sang kiểu béo ngậy như bơ, rồi cuối cùng lắng xuống thành mùi bụi gỗ trầm mặc, cực kỳ thiên đường luôn. Không biết đây có phải là một bản "tái tạo" gỗ Mysore thành công không nữa? Ai mà biết được. Tui chỉ biết là đây là một trong những chai nước hoa mùi đàn hương đỉnh nhất mà tui từng ngửi thấy.













