Người dùng ẩn danh
Mở đầu là hương cam chanh hơi gắt và chua, kiểu đúng chất "đàn ông đích thực" (mà tôi cũng chẳng biết giờ còn cái chai nào có nốt hương đầu đáng tin cậy không nữa). Xong rồi nó nhanh chóng lắng xuống thành một cái nền gỗ khô, vừa ngọt, vừa có mùi ủ, vừa đậm mùi gia vị. Từ đầu đến cuối, tôi luôn cảm nhận được một cái vibe cổ điển, sạch sẽ như mùi xà phòng nhờ hương oải hương giòn tan, mấy nốt xanh với rêu sồi - linh hồn của mấy mùi barber shop ngày xưa (nhưng ở đây nó không quá nồng gắt như mấy chai thập niên 80). Sự kết hợp của đinh hương, quế, rồi coumarin với da thuộc tạo nên cái sự ấm áp đặc trưng của nước hoa nam vintage. Cảm giác như nó đang định nghĩa lại kiểu hương fougere, nhưng ấm và đậm mùi gỗ hơn mấy chai kiểu Anh thời giao thời. Còn thì hạt thì tạo ra vị đắng lúc mới xịt, kiểu như một cú hích cho tỉnh người, rồi sau đó mới dẫn mình đến sự xa hoa, huyền bí của phương Đông, có khi là một chút nhang trầm. Mùi khói được kiềm chế khá tốt, tôi thấy mùi tuyết tùng rõ hơn là thuốc lá. Dù mang lại cảm giác như được ủ và lên men theo thời gian, nhưng nó không hề ngọt kiểu đường. Mà nó mướt, béo kiểu bơ, làm tôi nhớ đến mùi đàn hương Mysore của mấy tiệm nước hoa ở Florence, hay cái chất rượu Bourbon của nhà Hendley. Tôi không nghĩ mùi này tả thực 100%, nhưng về mặt lịch sử thì nó cực kỳ quan trọng. Với những ai mê hương thuốc lá, đây có thể coi là một trong những nỗ lực đầu tiên đưa mùi thuốc lá lên người đàn ông. Có lẽ mấy điếu thuốc từ những năm 20, khi mọi thứ còn tự nhiên, chưa tinh vi như bây giờ, cũng có mùi tương tự. Cái chất phương Đông này làm tôi liên tưởng đến một vùng đất gia vị xa xôi, nơi thuốc lá được xuất nhập khẩu. Về độ lưu hương, tùy phiên bản và cách bảo quản mà nó trụ được tầm nửa ngày. Tỏa hương vừa phải, kiểu "thuộc địa" đặc trưng của nước hoa nam thời đó - cái thời mà việc xịt mùi nồng nặc, lấn át người khác bị coi là thô lỗ. Tôi dùng một chai chiết nhỏ vài ml thì thấy ổn hơn, nốt đầu hòa quyện vào nốt cuối. Còn chai 400 ml thì cảm giác tươi và sạch hơn, nhưng lại giống nước hoa cam chanh (cologne) hơn là mùi gỗ gia vị thuốc lá đậm đà. Có lẽ chai lớn bị pha loãng hoặc chai nhỏ bị lên men quá đà, nhưng cả hai đều mang đậm chất vintage. Về giá cả, tôi cực ghét việc thổi giá quá đáng. Tôi nghĩ tùy vào tình trạng bảo quản mà món này nên được coi là đồ sưu tầm hơn là nước hoa dùng hàng ngày. Ngày xưa chắc nó phổ biến và rẻ, ai cũng dùng được, từ quý ông thượng lưu đến bình dân như mấy món đồ vệ sinh nam giới hằng ngày. Vì không chỉ dành cho giới siêu giàu nên nó mới phổ biến. Giờ mà bán giá trên trời thì chỉ để sưu tập thôi, chứ bảo dùng hằng ngày thì đúng là viễn vông. Nếu muốn tìm vibe gỗ cổ điển, hơi mùi ủ như này, tôi gợi ý thử mấy chai đàn hương Mysore của Florence, chất lượng cực tốt mà giá lại hợp lý, dùng bản EDT hay Extrait đều bền mùi.






















