Hà Diệp Sử
Đơn giản là... tuyệt mỹ, mình không thể nào đi ngủ nếu thiếu nó. Đúng là mùi vanilla, nhưng đây không phải kiểu vanilla "phổ thông" của mấy cô nàng mặc hoodie với quần short jean rách, ngồi nhâm nhi miếng bánh vanilla ở tiệm cafe đầu ngõ. Đây là hình ảnh một quý cô giàu có, bí ẩn, khoác lên mình những bộ haute couture (gần như vậy), đội mũ và đeo khăn voan che mặt. Đôi tay với bộ móng màu xanh ngọc lục bảo tỉ mỉ, cầm chiếc nĩa vàng, chậm rãi đưa từng miếng bánh vanilla trị giá 20 đô từ một tiệm bánh thủ công cao cấp lên đôi môi đỏ rực. Cô ấy có chất giọng trầm, khàn và nói rất khẽ, nhưng một khi cô ấy cất lời, bạn sẽ phải lắng nghe, vì giọng nói đó thực sự gây nghiện. Với Vaninight cũng vậy - mùi hương đậm đà, trầm mặc và đầy đặn như tiếng đàn cello. Độ ngọt được kiềm lại bởi một mùi hương giống như da thuộc đắt tiền - cảm giác như khi mình vùi mặt vào một chiếc túi Hermes trị giá mười ngàn đô vậy. Độ tỏa hương thì thật sự là một nỗi buồn - tỏa cái nỗi gì cơ chứ? Nhưng mình chẳng thể nào cưỡng lại được sức hút này. Kết quả là chỉ sau một tháng sử dụng, gần nửa chai nước hoa đã "bay màu".