Cuối cùng tui cũng chịu thua mà chốt đơn chai 30ml này. Dù lúc đầu nó cứ thoang thoảng mùi cam đắng với kiểu như tất bẩn (hoặc là mùi khoai tây chiên, snack, hay hạt dẻ cười mặn mặn gì đó), nhưng qua tầm một tiếng là thấy thương cực kỳ. Cảm giác như đang ở nhà vậy, nếu nhà bạn ở Hy Lạp ấy (chứ tui thì không). Đến tầm tiếng thứ hai, mùi hương lắng xuống kiểu ấm áp, màu nắng vàng - đúng như ý đồ của hãng luôn - làm tui nhớ đến những ngày cuối hè, đi dạo dọc bờ biển rồi lội qua mấy đám cỏ cao, kiểu như cảm giác sau một đêm đi ăn nhà hàng về ấy. Nó vừa bình thường mà lại vừa lạ, kiểu gây nghiện luôn. Tui biết nốt hạt dẻ cười có thể không hợp gu tất cả mọi người, nhưng nó thú vị đến mức tui cứ muốn xịt nó mỗi khi đi chơi đêm. Mùi này cực kỳ hợp khi diện đồ da màu nâu nhạt, da lộn hay vải linen mộc.
Bực thật sự, không hiểu sao tui lại bị cuốn vào nó đến thế. Một "mối tình" gây bực mình khác mùa hè này là con Rem EDP. Thề, cái con đó cũng gây bực không kém! Cả hai đều thuộc kiểu mùi "không sạch sẽ", cùng vibe với mấy mùi như Maîtresse AP (kiểu nội y đẫm mồ hôi), hay Jicky bản cũ (kiểu mùi "người phụ nữ bẩn bẩn" một chút), hoặc Womanity của Mugler (kiểu mùi caviar mix với xịt toàn thân).
Có cái gì đó rất lôi cuốn và gây nghiện, kiểu "je ne sais quoi" khó tả, giống như một vết bẩn trên chiếc áo sơ mi trắng vậy – cái chất riêng biệt để phân biệt giữa một người bình thường với một kẻ nổi loạn. Nó có cái chất khiến những thứ vốn dễ quên trở thành không thể nào quên. Kiểu như... sao trước đây tui không biết đến nó nhỉ? Một mùi hương mà khi xịt lên, bạn sẽ cảm thấy nó rất quen thuộc, như thể đã gắn bó với mình cả đời rồi. Nó không phải kiểu đẹp lung linh, mà nó thú vị, và đó là lý do tui giữ nó lại.