Hương Hạnh Hà
Trời ơi, ước gì mình có thể bay bổng trong cái cảm giác đó lâu hơn một chút! Cái mùi gừng đó. Là GỪNG đó mọi người! Thề luôn, trong vài phút đầu, đây thực sự là mùi gừng đỉnh nhất mà tui từng ngửi, kiểu cực kỳ cuốn mà không bị cảm giác mùi đồ ăn chút nào. Nó hơi thiên hướng "nam tính" một tí, nhưng kiểu là một cú bùng nổ gừng cay nồng, tươi mát, đầy hương chanh sả và cam chanh đi kèm. Nhưng rồi... thật đáng tiếc, mùi thì là xuất hiện. Bình thường tui mê mùi thì là lắm, tui thấy nó khá ổn trong mấy dòng nước hoa kiểu "nồng mùi cơ thể" hay "mùi mồ hôi". Tui hay nghĩ nó giúp tăng chiều sâu, tạo độ trầm hoặc chỉ cần một chút thôi là đủ để làm mùi hương thêm quyến rũ, kiểu "sexy" một cách tự nhiên ấy. Nhưng cái này thì không. Nó kiểu mùi "vùng kín" sau khi tập gym mà chưa tắm ấy, cực kỳ tệ luôn. Cái sự thanh khiết của gừng và hương chanh tươi rói, sắc sảo như kiểu mình đang tự tay bóc vỏ củ gừng tươi vậy, bỗng chốc biến thành một cái mùi mồ hôi kỳ quặc, kiểu như một món salsa thì là nóng hổi đầy mùi cơ thể. Thế nên, điểm cao nhất của tui dành cho cái tên, vì nó quá chuẩn luôn: "Dirty Ginger". Đúng là "Gừng Bẩn" thật sự. Nếu có thử thì cũng nên thử vì cái lúc mở đầu ấy, biết đâu phần hương cuối lại hợp với mọi người hơn là tui.