Minh Hằng Triệu
Nghe nè, Guerlain là một trong những nhà làm nước hoa tui mê nhất từ trước đến nay luôn. tui cực kỳ cuồng nốt vanilla đặc trưng của nhà này. Như em Angelique Noire ấy, nó nằm trong top 2 mùi hương yêu thích nhất đời tui luôn. Kiểu như nó là sự kết hợp giữa vanilla mê hoặc với chút xanh mướt, phức hợp của hoa angelica vậy. Ngược lại, với Spiritueuse Double Vanille, tui thấy danh sách note nghe có vẻ nhiều nên cứ ngỡ nó sẽ phức tạp lắm, ai dè không phải. Bản thân tui dù rất mê vanilla nhưng lại khá kén mấy cái mùi vanilla kiểu quá đơn giản hay cơ bản. Với mấy dòng giá rẻ tầm dưới 100 đô thì tui thấy ổn, dùng để layer cho ngọt thêm cũng được, chứ đã xuống tầm phân khúc cao cấp rồi thì tui cần cái gì đó phải thú vị hơn. tui thường thích vanilla đóng vai trò làm nền thôi, chứ không phải nhân vật chính. Angelique Noire là ngoại lệ hiếm hoi mà tui mê vì vanilla chiếm spotlight nhưng lại có thêm hoa angelica, tiêu hồng, nhài với gỗ tuyết tùng tạo nên một sự kết hợp cực phẩm trên da tui. Còn với Spiritueuse Double Vanille á? Chẳng có gì để phấn khích cả. Nó chỉ là một mùi vanilla khá xinh thôi, và theo tui thì nó kém phức tạp hơn so với những gì được quảng cáo. tui đã thử xịt đi xịt lại nhiều lần rồi mà lần nào cũng thấy thất vọng tràn trề. tui rất muốn mình sẽ yêu nó, muốn có được cái cảm giác "phê" như bao người khác. Người ta khen em này nức nở, viết cả thơ ca về sự thanh tao, tuyệt diệu của nó. Vậy mà tui xịt lên chỉ thấy... ừ thì, vanilla cũng ngon đấy. Nhưng có đáng tiền không? Với tui là hoàn toàn không. tui không hề thấy bay bổng hay mê mẩn gì cả, xịt lên chỉ thấy tạm ổn thôi. Nó cứ như mùi tinh chất vanilla vậy, mà mấy mùi kiểu đó tui đã gặp ở phân khúc rẻ hơn nhiều rồi. Có lẽ là do mũi hay cơ địa của tui có vấn đề, chứ tui mê mẩn Kayali Vanilla 28 lắm, dù em đó cũng là vanilla khá đơn giản nhưng cách phối note lại làm tui thấy phấn khích và hợp da hơn hẳn. Người ta cứ khen SDV là có chiều sâu, có sự tinh tế, nhưng tui thì chẳng thấy gì hết. Thậm chí tui còn thấy đây là mùi "rẻ tiền" nhất trong dòng L'Art & La Matière nữa. Một mùi vanilla quá thẳng tuột và nhạt nhẽo. Nhưng điều thực sự làm tui thất vọng nhất chính là độ tỏa hương và lưu hương. Em này cực kỳ "kín đáo", gần như không tỏa gì cả. tui đã thử qua nhiều mẫu thử, nhiều batch khác nhau rồi, có khi là do cơ địa nhưng nó đúng kiểu mùi sát da luôn ấy. Chỉ một lúc thôi là tui phải dí sát mũi vào cổ tay mới ngửi thấy gì. Có đợt tui còn để một chai chiết ủ hơn cả năm trời, cứ ngỡ Guerlain càng để lâu càng ngon như rượu vang, độ tỏa với độ bám sẽ tăng lên chứ nhỉ? Thế mà lúc đi chơi với bạn bè, tui xịt khá nhiều mà tụi nó bảo chẳng ngửi thấy gì trên người tui luôn. Có lẽ tui không may mắn khi em này không bám được trên da tui, dù tui đã dưỡng ẩm kỹ rồi. Black Opium cũng bị tình trạng tương tự nên cũng không phải hiếm. Trong khi đó, Angelique Noire hay mấy em nhà Guerlain khác thì bám cả ngày trên da tui luôn. Nói chung là tui không quá kỳ vọng vào em này, vì nếu muốn xuống tiền thì em nó phải là một mùi vanilla thật xuất sắc và bám lâu cơ. Với tui, em này không có cái "ma lực" như người ta nói. tui thà chọn Angelique Noire còn hơn. Tóm lại là dù tui cực mê vanilla của Guerlain, nhưng vì em này quá đại trà và bám kém nên tui thấy thất bại hoàn toàn. tui cũng thấy ghen tị với mấy người mê em này lắm, vì ước gì tui cũng ngửi thấy cái gì đó tuyệt vời như họ để mà yêu em nó đến thế.