Guerlain đúng là "bậc thầy" về hương diên vĩ luôn á! Mà nói đúng hơn phải là hương rễ cây diên vĩ (orris) mới chuẩn. Nó không kiểu xà phòng hay phấn rôm như mấy dòng của Prada đâu, mà là kiểu mùi rễ cây sâu lắng, có chút da thuộc, cực kỳ gây nghiện. Cái tên "Roasted Iris" cũng hay, vì "torréfier" trong tiếng Pháp không chỉ là rang mà còn dùng riêng cho cà phê hay các loại hạt. Nó lột tả đúng cái sự kết hợp giữa hương diên vĩ tinh tế, mượt mà với mùi cà phê tươi mới.
Cà phê ở đây không bị kiểu "xanh" hay hăng đâu, mà nó kiểu được rang lên, đậm đà, hơi có chút vị mạch nha và chua nhẹ. Chính cái sự chua đó lại quyện cực khéo với độ béo ngậy của diên vĩ, làm mọi thứ cân bằng lại. Tui còn thấy cả chút da thuộc đặc trưng của nhà Guerlain với cả cam bergamot nữa. Nghe quen không? Nó mang hơi hướng "Guerlinade" cổ điển, kiểu hơi hoài cổ một chút nhưng không hề bị lỗi thời. Nếu tăng thêm cam chanh, da thuộc và khói thì nó ra Shalimar; còn nếu tăng diên vĩ lên, bớt khói bớt da thuộc thì nó giống L'Initial. Nhưng ở chai này, diên vĩ được đẩy lên làm chủ đạo, kiểu mùi son môi sang chảnh, được làm dịu lại bởi cà phê, da thuộc và một chút bạch đậu khấu cực kỳ dễ chịu.
Điểm trừ duy nhất làm tui hơi cấn là nốt trà. Nó cứ lạc quẻ sao đó, kiểu thảo mộc hơi nhân tạo và không ăn nhập lắm với tổng thể. Có khi họ sợ nó giống Dior Homme quá chăng? Dù có nét tương đồng nhưng Dior Homme mượt và đơn giản hơn, còn chai này thì có nhiều tầng lớp, lúc lên lúc xuống thú vị hơn nhiều. Nói chung, đây không phải kiểu mùi ngọt lịm kiểu bánh kẹo đâu, nó khô và cay hơn. Tui thấy xịt buổi tối vào mùa lạnh là hợp nhất, kiểu sang trọng, hơi nghiêm túc một chút nhưng không bị khó gần. Độ lưu hương thì đỉnh, tui dùng tầm 5-7 tiếng mà tỏa hương vẫn rất ổn. Nghe nói mấy dòng dùng diên vĩ đắt đỏ hay bị giới hạn sản lượng lắm, nên nếu thấy còn thì tui khuyên mọi người nên chốt ngay một chai đi nhé!