Bruce Gia Kiều
Lại một lần nữa thất vọng! :( Những tuyệt tác ngày xưa của nhà này giờ đâu hết rồi? Mùi nào mùi nấy cứ na ná nhau, thật đáng tiếc cho một nhà nước hoa từng rất tài năng.
Đang tải...
Đăng nhập để bình luận
Lại một lần nữa thất vọng! :( Những tuyệt tác ngày xưa của nhà này giờ đâu hết rồi? Mùi nào mùi nấy cứ na ná nhau, thật đáng tiếc cho một nhà nước hoa từng rất tài năng.
Mở đầu tuyệt đẹp với hương nhang hoa hồng. Mùi hương này cùng phong cách với Plum Japonais nhưng nữ tính hơn. Cảm giác sâu lắng, rất hợp để dùng vào lúc chập choạng tối hoặc ban đêm, cực kỳ quyến rũ. Tuy nhiên, nốt hương cuối lại kết thúc với mùi như đồ điện tử bị cháy. Giá mà hương nhang hoa hồng được duy trì suốt thời gian sử dụng thì thật tuyệt vời.
Kim tự tháp mùi hương không hề nhắc đến nốt hương giữa cực kỳ nổi bật của quả mơ ngọt ngào... Thực tế, nó gần như là sợi dây gắn kết toàn bộ mùi hương này. Tôi cảm nhận được một chút hương quế thoang thoảng lúc ban đầu, và một nốt hương mộc dược ở tầng hương cuối. Có một điều gì đó ở chai nước hoa này khiến tôi thấy cực kỳ gây nghiện... Cảm giác như mọi tế bào trong não tôi đều đang say mê cái mùi hương kỳ lạ, đầy tính ngoại lai và mang hơi hướng "viễn xứ" này. Tôi rất ngưỡng mộ cách mùi hương có độ đậm đặc, hơi dầu và dày dặn, rất giống với các loại tinh dầu attar của Ả Rập... nhưng cấu trúc mùi lại hoàn hảo và mượt mà từ đầu đến cuối, mang đậm chất Pháp của nhà Guerlain. Tôi đã quyết định chốt ngay một chai bản EDP nguyên bản năm 2011. Nó dùng gần như là một bản Extraît vậy... khi xịt lên da sẽ để lại một lớp màng dầu không hề bay hơi, và độ lưu hương thì cực kỳ khủng khiếp... Bạn thậm chí có thể ngửi thấy mùi hương trên quần áo suốt nhiều ngày sau đó. Không biết công thức mới hiện tại có gì khác biệt không nhỉ? Có ai biết không?
Mình vốn rất khó ngửi mùi hoa hồng, nhất là mấy loại có tông phong lữ thảo kiểu chua chua, chát chát như chanh ấy, ngửi là nhức đầu luôn. Còn POAL á? Thôi quên đi, đúng là "khắc tinh" của mình. Trong EM, hoa hồng vẫn chiếm ưu thế với một chút tông mùi đó ở giai đoạn đầu, nhưng không hiểu sao những lớp "hương trầm và sự tối tăm của đất" lại làm dịu nó đi, khiến mình thấy dễ chịu hơn hẳn, thậm chí là còn thấy gây nghiện nữa. Có lẽ khứu giác mỗi người mỗi khác, chứ mình chẳng thấy rõ mùi trầm hương riêng biệt hay kiểu như "nhũ hương" hay "mộc dược" gì cả. Với mình, nó giống như một mùi hương hoa hồng trừu tượng, tuyến mùi đi thẳng nhưng cực kỳ sâu. Đó là sự chuyển dịch tinh tế giữa các lớp hoa hồng tươi sáng (hồng, hoa cam, aldehyde) đan xen với những tầng hương tối và trầm mặc (rêu, trầm hương, nghệ tây... thay vì là hoắc hương như bình thường). Nếu có long diên hương ở đây thì nó cũng chỉ âm thầm tác động, làm cho phần xạ hương thêm phần đậm đà, phong trần để tiết chế lại mùi hoa hồng, nhưng mình cũng không gọi tên chính xác được. Mỗi lần dùng đồ của nhà Guerlain, mình lại nhận ra họ làm nước hoa y hệt như may một chiếc áo couture vậy. Nhìn bên ngoài thì có vẻ đơn giản, nhưng khi chạm vào mới thấy hết được sự tinh xảo, tỉ mỉ trong cấu trúc và kỹ thuật chế tác. EM chính xác là như thế, dù ở khoảng cách nào thì cũng không hề có cảm giác rẻ tiền chút nào.
Một phiên bản hoa hồng của Eau des Merveilles. Mythique d’Orient mở đầu với một nốt hương hoa hồng rất mọng nước: ngay từ lúc mới xịt, mình cảm nhận được mùi táo gần như tương đương với mùi hoa hồng. Hoa cam và aldehyde tạo nên sự lấp lánh cho mùi hương. Theo thời gian, nốt hoa hồng dần mất đi sắc thái mọng nước và chuyển sang tông xạ hương hồng, được điểm xuyết thêm một chút khói mỏng manh từ nhang trầm đang cháy trên nền nhụy hoa nghệ tây ngọt ngào, mang hơi hướng mùi cỏ khô. Sau khoảng 30 phút, hổ phách xám bắt đầu trở nên rõ rệt hơn: có chút mặn, hơi giống mùi clo, một chút hương động vật nhẹ nhàng nhưng vẫn giữ được sự lấp lánh từ lúc ban đầu. Mình thực sự đã rất muốn yêu Mythique d’Orient vì sự góp mặt của hổ phách xám tự nhiên cùng những lời khen có cánh, nhưng hiện tại mình vẫn đang khá phân vân: đây là một mùi hoa hồng dễ chịu, lấp lánh với các khía cạnh của hổ phách xám. Theo một cách nào đó, nó gần như quá "hoàn hảo" (mình thích hổ phách có chút phong trần hơn, ví dụ như Ambra Aurea), rất nữ tính và không hẳn là mùi hương mà mình sẽ xịt thường xuyên, nếu có.
Đây là nhánh thứ ba trong bộ sưu tập Trung Đông. Mở đầu với hương aldehyde và trầm hương, nốt nghệ tây lại mang một vị chua nhẹ đầy độc đáo và mạnh mẽ. Kết hợp cùng nhựa hương, mùi hương mang đậm nét hoài cổ, mở ra một chương mở đầu lộng lẫy cho huyền thoại phương Đông. Việc sử dụng hoa hồng Damascus đắt đỏ nhất chính là minh chứng cho sự tâm huyết của Guerlain. Với những nguyên liệu cao cấp được đầu tư xứng tầm, hiệu ứng choáng ngợp của huyền thoại phương Đông này không hề kém cạnh "Songe d'un Bois d'Ete" cùng dòng. Nó tinh tế và đa tầng, tựa như sự hòa quyện giữa hổ phách biển (ambergris) mặn mòi và hương cỏ hương bài (vetiver) khô ráo, mang đến một phong cách mùi hương vô cùng khác biệt. Nếu có một chút trí tưởng tượng, bạn sẽ cảm thấy như đang lạc bước giữa một thành phố cổ đại bị chôn vùi trong sa mạc, nơi có vô vàn kho báu đang chờ được khám phá.
Trời ơi, tui đúng là quay xe 180 độ với em này luôn! Mấy tháng trước, có người bạn chơi nước hoa gửi cho tui một mẫu chiết nhỏ của Encens Mythique d’Orient. Lúc đó tui xịt thử lên cổ tay một chút rồi kết luận ngay là em này chẳng có gì đặc biệt, thậm chí là thấy không hợp hơn là trung lập. Cùng lúc đó tui cũng có một mẫu chiết của Songe d’un Bois d’Été. Chính em Songe đó đã làm tui mê mẩn đến mức bỏ quên luôn Encens Mythique! Dạo gần đây tui đang bị "nghiện" mấy tông hồng tối, kiểu như đi từ Rose de Nuit, Nombre Noir, Rose Barbare qua tới Velvet Rose & Oud (mọi người hiểu ý tui mà). Thế rồi tui chợt nhớ ra cái mẫu chiết Encens Mythique kia, cái mùi hương gợi nhớ về một đóa hồng phủ bụi. Tui lôi nó ra xịt lại lên cổ tay, và trời ơi—đỉnh cao luôn. Phải nói là một tuyệt tác. Cái mùi này khó tả lắm, đúng kiểu một trải nghiệm độc nhất vô nhị luôn. Nếu nói là có hương hồng tối phủ bụi quyện cùng chút trầm hương và long diên hương thì cũng đúng, nhưng nói vậy thì chưa lột tả hết được cái chất của em nó. Với Encens Mythique, quan trọng không chỉ là mùi hương mà là "kết cấu" của nó nữa. Mọi người có biết cái cảm giác lúc sắp ngủ hay lúc mới tỉnh dậy không? Kiểu tâm trí cứ lơ mơ, chông chênh giữa thực và mơ ấy. Encens Mythique cũng y hệt như vậy. Không phải nghĩa đen đâu, mà là cảm giác các nốt hương trở nên trừu tượng và khó nắm bắt, giống như mình chỉ giữ lại được một mảnh nhỏ của giấc mơ mà biết chắc là chẳng bao giờ nhớ lại được trọn vẹn. Mọi thứ đều được bao phủ trong một lớp sương mù long diên hương, tạo nên một kết cấu xạ hương cực kỳ lạ. Encens Mythique giống như một làn mây bao quanh lấy mình chứ không chỉ là mùi hương trên da. Hồi trước tui có nghe ai đó ví việc xịt mùi này giống như một cảm giác bao trùm của tĩnh điện vậy. Chuẩn không cần chỉnh luôn. Nói chung là nó đẹp—mà dùng từ "đẹp" thôi thì vẫn còn nhẹ quá. Sắp tới tui nhất định phải rước ngay một chai full về bộ sưu tập mới được.
Lúc đầu, mình thấy mùi này khá giống Aromatics Elixir nhưng nhẹ nhàng và tinh tế hơn, không quá gắt. Sau đó, hương nước hoa lắng xuống thành một mùi hoa hồng rất dịu dàng. Mình thích mùi này, nhưng Aromatics Elixir vẫn hợp gu mình hơn, dù đôi khi nó hơi nồng quá.
Mình thực sự mê mẩn mùi hương này, yêu nó từ tận đáy lòng luôn ấy. Lần đầu xịt lên da mình đã thấy ghét nó rồi, cảm giác cực kỳ sốc trong 10 giây đầu tiên, nhưng sau đó nó lại chuyển sang một mùi hương tuyệt vời nhất mà mình từng được ngửi. Đúng là thiên đường!
Mình thực sự đã rất kỳ vọng vào chai này vì đọc được vài bài review khen nức nở và cái tên nghe cũng lạ lẫm, cuốn hút, nhưng nói thẳng ra là mình không thể chịu nổi mùi này. Chẳng hiểu sao từ năm ngoái mình bắt đầu "nghiện" nước hoa, thế là mình lao vào hành trình tìm kiếm mùi hương đặc trưng cho bản thân và cố gắng tìm hiểu mọi thứ có thể. Mình cũng không rõ là nốt hương nào khiến mình thấy khó chịu đến vậy, nhưng nó rất giống với chai Paloma Picasso – một chai mình mua blind buy từ những năm 90 và đến giờ vẫn còn nửa chai. Lúc mới xịt, mình đã hy vọng cảm giác nồng gắt ban đầu sẽ nhanh qua đi, nhưng cái nốt hương chua chua đó cứ đeo bám mãi cho đến vài tiếng sau. Khi mùi hương lắng xuống thì dịu hơn, nhưng mình vẫn ngửi thấy cái mùi gây khó chịu kia, nên chốt lại là mình cực kỳ không thích chai này.