Kim Thuý Phan
Ấn tượng đầu tiên của mình sau khi mới nhận được và xịt thử được một ngày: Mình lớn lên trong một gia đình cực kỳ hoài cổ, cái gì cũng giữ lại và truyền từ đời này sang đời khác. Hồi đó, mình hay vào phòng mẹ để ngửi một chai nước hoa cũ kỹ, vỏ màu vàng có cái nắp hình cái nơ. Thỉnh thoảng mình còn tự xịt thử, và lúc đó mình luôn tự hỏi tại sao trên đời lại có người dùng loại nước hoa có mùi như thế này. Và thật sự, mùi hương này trên da mình CHÍNH XÁC là y hệt như vậy (không phải mùi từ cái chai đâu nhé - mùi từ chai thì mình thấy rất thích). Mình vốn cực kỳ mê các dòng nước hoa mùi phấn hay mùi da lộn. Mình cũng thích nước hoa ngọt và cực kỳ NGHIỆN vanilla nữa. Nhưng cái này... thực sự làm mình thấy buồn nôn. Với mình, mùi này cực kỳ "dừ". Bình thường mình là kiểu người khá cổ điển, thích những mùi mà nhiều người chê là "quá già", nhưng lần này thì khác. Mình đã rất, rất muốn yêu thích em nó. Thường thì với hầu hết các dòng của Guerlain, ấn tượng ban đầu của mình hiếm khi phản ánh đúng cảm giác về lâu dài. Như hồi đầu mình cũng chẳng thích Neroli Outrenoir gì cả, vậy mà giờ mình lại mê mẩn nó. Có khi vài tuần nữa mình sẽ quay lại đây để nói là mình đã thay đổi ý định cũng nên. Nhưng còn hiện tại thì mình xin dừng viết review tại đây, vì cứ mỗi lần đưa cổ tay lên gần mặt là mình lại thấy mùi này, và mình chỉ muốn thoát khỏi nó ngay lập tức thôi.