Vi Mai
Đây là một trong những mùi hương đẹp nhất tui từng ngửi. Nó vừa thanh tao, bí ẩn mà cũng vừa hoang dại nữa. Lần đầu tui xịt thử, ngay khi vừa mở hộp, tui bị choáng ngợp bởi một cái mùi kiểu chuồng trại, kiểu như mùi phân bón ấy. Đừng có vội bỏ qua nếu mọi người cũng thấy vậy nha, vì khi tui thử lại sau đó một thời gian, nó thực sự cực kỳ lộng lẫy luôn. Nước hoa thường cần thời gian để "lắng" lại sau lần đầu sử dụng, và em này là một ví dụ điển hình. Hình ảnh hiện lên trong đầu tui khi xịt mùi này là một người phụ nữ trong những cuốn tiểu thuyết cổ điển. Kiểu như một nữ chính điển hình của Jane Austen, một vẻ đẹp kiểu Keira Knightley trong bộ váy trắng tinh khôi. Một cô gái vừa lộng lẫy, thanh lịch nhưng lại có chút gì đó không hoàn toàn hòa nhập với số đông. Cô ấy kín đáo nhưng cũng có nét hoang dại so với thời đại đó. Kiểu người sẽ chạy chân trần qua đồng cỏ, với vài sợi tóc lòa xòa đầy tinh nghịch dưới chiếc mũ bonnet. Nó làm tui nhớ đến cảnh trong "Người tình của Lady Chatterley", khi cả hai cởi bỏ xiêm y và đuổi theo nhau dưới cơn mưa. Vừa đẹp đẽ mà cũng vừa u sầu. Tui thấy mọi người hay gọi em này là mùi "tối", nhưng với tui thì không hẳn. Nó giống như một cơn bão, hay một cơn mưa... thiên về cảm xúc và sự u sầu hơn là kiểu gợi cảm hay quyến rũ. Đồng thời, nó vẫn có một sự nhẹ nhàng nhất định. Là mưa, nhưng là cơn mưa mùa hè hoặc đầu thu. Kiểu mưa khiến người ta muốn nhảy múa dưới đó hơn là trốn trong nhà để cuộn mình lại. Và dù bạn có đang nhảy múa dưới mưa hay chạy chân trần trên cỏ, thì vẫn toát lên vẻ thanh lịch kiểu tiểu thuyết Jane Austen. Một kiểu thanh lịch mang hơi thở của một thời đại khác nhưng lại trường tồn với thời gian. Mùi hương này hoài niệm và u sầu đến mức làm tui thấy nhói lòng. Mùi hương duy nhất khác có thể khơi gợi cảm xúc mạnh mẽ như vậy trong tui là Mitsouko... đúng là một viên ngọc quý! Cá nhân tui khá thích cái chai này, sự kỳ lạ của nó rất hợp với mùi hương bên trong. Như mấy bạn khác có nói, nhìn nó thực sự giống nhân vật Offred trong "The Handmaid's Tale". Tui chưa xem phim nhưng đã đọc sách và cực kỳ mê. Giống như nữ chính của Jane Austen (người mà trong tâm trí tui cũng hay đội mũ bonnet), Offred là một người phụ nữ nổi loạn nhưng vẫn phải tuân theo những chuẩn mực xã hội thời bấy giờ. Được viết dưới dạng khoa học viễn tưởng ở một thời đại khác, cuốn tiểu thuyết cũng mang cảm giác như bị đóng băng trong thời gian nhưng lại vô cùng vượt thời gian. Chẳng biết nữa, tui cứ thấy nó hợp một cách kỳ lạ nào đó. Nó cũng làm tui nhớ đến bài hát "You look like Rain" của Morphine. Mà thôi, tui biết là nãy giờ tui chẳng nói được câu nào tả thực về cái mùi này cả... Để khi nào thực sự xịt em này, tui sẽ viết một bài review tả mùi đàng hoàng nha :)