Ben Minh Hùng
Mùi cuối cùng trong series sherbet của tui nè, tui đã hóng em này dữ lắm luôn! May là nó không làm tui thất vọng... Tui mê mùi rhubarb (đại hoàng) lắm, từ cái vị đến cái mùi, rồi cả cái kiểu hương táo nhân tạo trong mấy loại kẹo nữa... nói chung là tui mê xỉu! Mấy chai có nốt rhubarb trước giờ tui dùng đều "dính" ngay lập tức, nhưng riêng em này thì đúng là đỉnh của chóp luôn. Nó không kiểu làm cái "tâm hồn sành sỏi" của tui thấy ấn tượng, mà nó đánh thẳng vào cái sự trẻ con bên trong, làm tui yêu em nó không kiểm soát được, y hệt như cách tui mê bánh pie đại hoàng vậy đó! Trời ơi... nó đẹp thực sự, một mùi rhubarb vừa sắc sảo vừa ngọt ngào, nhưng cũng giống như mấy em khác trong series này, nó làm tui bất ngờ bởi sự phức tạp đầy tinh tế từ những nốt hoa lan dịu nhẹ, lạ lẫm và một chút xíu vanilla thoang thoảng. Nếu có thêm một nốt gỗ mạnh mẽ để làm nền thì có lẽ mùi hương sẽ đằm và có chiều sâu hơn, nhưng tui lại chẳng thấy nốt gỗ nào cả. Khen hết lời rồi đó, nhưng có một điểm trừ cực lớn là độ lưu hương... nó tệ đến mức không tưởng! Tui chưa bao giờ dùng từ đó để nói về mấy chai nước hoa yếu nhất luôn, nhưng em này thực sự là bay màu chỉ trong vài phút chứ không phải vài tiếng, chưa thấy cái gì như vậy luôn á! Nếu cái chai Devil in Disguise của Mark Buxton cũng kiểu vậy thì tui phải đi săn ngay xem nó có trụ được lâu hơn không, chứ không là tui đã chốt đơn CDG Rhubarb này trong một nốt nhạc rồi. Tiếc ghê luôn á!