Tui thực sự không hiểu sao em này lại bị chê gắt đến thế, nhưng mà cũng hiểu tại sao không phải ai cũng hợp. Nhà Gardini di Toscana nổi tiếng với mấy mùi lưu hương siêu lâu, mà là lâu thiệt sự luôn á. Như em Celeste này nè, tui xịt lên quần áo mà tận 2 ngày sau vẫn còn thấy mùi, nên chắc là sẽ hơi bị "nặng đô" với một số người.
Cá nhân tui thì thích Celeste hơn Bianco Latte. Cái em Bianco Latte giờ bị đại trà quá rồi, với lại mùi caramel trong đó cũng bị nổi quá (tui vốn không khoái mấy mùi thiên caramel lắm). Ngược lại, Celeste lại gợi cho tui một kỷ niệm cực kỳ trân quý: hồi nhỏ hè nào dì tui cũng mang kẹo hoa violet từ Pháp về cho mấy đứa nhỏ. Mấy viên kẹo đó có cái vị lạ và bí ẩn lắm, không đâu tìm thấy được, nên mùi hương này làm tui thấy hoài niệm và đặc biệt cực kỳ. Có thể ngoài kia có nhiều mùi kẹo hoa violet khác xịn hơn, nhưng tui vẫn mê em này.
Lúc mới xịt, Celeste mang vibe chanh và nước biển – có người bảo nó kiểu "nước biển bẩn", nhưng tui thì không thấy vậy. Trên da tui, cái nét tươi mát của nước biển lưu lại khá lâu. Sau đó, mùi sẽ chuyển dần sang hoa violet và vanilla, dù tui chẳng thấy chút hương mâm xôi nào cả. Có một chút hương hoa nhẹ nhàng thôi chứ không phải kiểu gì đó quá lạ lẫm đâu. Đến tầng hương cuối, nó biến thành kiểu hổ phách (ambroxan) béo ngậy, vanilla ngọt lịm và hoa violet vẫn cứ nổi bật xuyên suốt.
Mà cũng phải nói trước là vanilla ở đây kiểu ngọt lịm như đường luôn chứ không phải kiểu mượt mà, mịn màng đâu, nên chắc đó là lý do nhiều người chê mùi nó bị "rẻ tiền". Nếu bà nào không thích mùi thiên violet hay vanilla ngọt lịm thì né em này ra nha.
Còn với tui, Celeste vẫn cực kỳ đáng yêu. Mỗi lần xịt là tui như được quay về tuổi thơ vậy. Mùi này nữ tính, ấm áp, cực hợp cho mùa thu đông luôn – chứ dùng mùa hè thì vanilla chắc là bị ngấy lắm. Độ tỏa và độ bám thì khỏi bàn, cực đỉnh, hoàn toàn xứng đáng với cái giá 125€ cho chai 100ml. So với nhiều dòng niche khác thì đây là một lựa chọn rất ổn áp về cả chất lượng lẫn hiệu năng.